Cửa phòng bệnh của Hồ Trinh đóng chặt. Có lẽ do trước đó bên trong từng phát ra tiếng động nên đám zombie trên hành lang đều vây quanh cửa phòng, nhe nanh múa vuốt lảng vảng. Ngược lại, phía bên cửa an toàn này chỉ có tầm mười mấy hai mươi con số zombie .
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, chắc chắn An Nhiên có thể xử lý hết bọn chúng.
Cuộc sống hiện tại của cô ngoài cho con bú thì chính là gϊếŧ zombie, tìm kiếm vật tư đối với cô chỉ là thứ yếu. Cứ liên tục như vậy suốt bảy tám ngày nay, cô chẳng được giấc ngủ nào ra hồn, mở mắt ra là zombie, con, zombie, con, zombie, con. Thế nên cái nghiệp vụ gϊếŧ zombie này, cô đã làm thành thạo lắm rồi.
An Nhiên điêu luyện dùng cây kéo y tế gõ gõ vào cửa an toàn, tiếng động không lớn, chỉ đủ để thu hút hai ba con zombie gần nhất lại đây là được. Con zombie đầu tiên mò đến chỗ cô, An Nhiên bốn mắt nhìn nhau với nó, đột nhiên cô mỉm cười một cái, vung tay dùng cây kéo đâm thẳng vào thái dương của nó.
Sau đó cô nạy mũi kéo lên, rút ra, làm cho vết thương trên thái dương toác rộng hơn một chút.
Đợi con zombie thứ nhất ngã xuống, con thứ hai đã lao tới, An Nhiên vẫn ung dung tiếp tục giải quyết. Giờ đây cô đã có thể vận dụng địa hình một cách thuần thục để bản thân đánh đâu thắng đó.
Cái gọi là lợi thế địa hình chính là dùng cửa an toàn kẹp chặt zombie, chừa một khe hở cho đầu zombie chui vào, sau đó kẹp chặt lại khiến chúng không thể cử động, lúc đó cô mới bình tĩnh đâm một nhát kéo vào trán chúng.
Chiến thuật này giúp An Nhiên dễ dàng xử lý xong năm sáu con zombie vây quanh cửa an toàn. Để tránh việc xác zombie làm tắc nghẽn địa hình, An Nhiên còn lôi vài cái xác vào lối thoát hiểm, đập vỡ kính cửa sổ an toàn rồi ném xác chúng ra ngoài qua ô cửa sổ đã mở.
Thỉnh thoảng, Oa Oa và con trai Trần Kiều tỉnh dậy quấy khóc, An Nhiên lại chạy bay lên cầu thang thoát hiểm, xách giỏ trái cây và nôi xách tay đựng hai đứa trẻ nhanh chóng chui vào lối đi nội bộ tầng năm. Chiến thuật tiến có thể công, lui có thể thủ này giúp An Nhiên tiêu diệt sạch sẽ mười mấy hai mươi con zombie lảng vảng gần cửa an toàn một cách dễ dàng.
Nhưng dù sao cô cũng chỉ là một người phụ nữ bình thường chưa từng đánh nhau với ai trong suốt hơn hai mươi năm qua, cộng thêm việc Oa Oa và con trai Trần Kiều còn quá nhỏ, chẳng chịu phối hợp với cô chút nào.
Thế nên An Nhiên vừa phải cho bú, dỗ con ngủ, giải quyết đủ thứ chuyện vệ sinh của con, vừa tranh thủ thời gian rảnh gϊếŧ zombie, phải mất đến hai ngày trời cô mới dọn dẹp xong mười mấy hai mươi con zombie đó.
Trong hai ngày này, An Nhiên tính toán cũng không sai, khoa sản ở tầng bốn vật tư vô cùng phong phú. Các loại thực phẩm giàu năng lượng thích hợp cho sản phụ khi sinh nở có thể thấy ở khắp nơi, ngay cả trong túi áo của zombie ở tầng bốn cũng có thể móc ra được vài thanh sô cô la. Thậm chí còn tìm thấy cả một thùng nước khoáng, bánh quy và bánh trứng trong phòng bệnh gần cửa an toàn.
Bởi vì một số sản phụ sau khi sinh sẽ có rất nhiều họ hàng bạn bè đến thăm, nên người nhà thường chuẩn bị sẵn vài thùng nước khoáng trong phòng bệnh, khách đến thì mời một chai cho lịch sự. Hơn nữa, họ hàng bạn bè đến thăm sản phụ mới sinh cũng không thể đi tay không, thế nào cũng mang theo chút hoa quả. Cho nên ở khoa sản tầng bốn, các loại trái cây cũng rất phổ biến, chỉ riêng vua của các loại trái cây là sầu riêng, An Nhiên đã tìm thấy hai ba quả.
Canh gà bị hỏng, canh giò heo cá chép lợi sữa thì nhiều vô kể, nhưng chúng đều đã bị ôi thiu hết, không thể ăn được nữa. An Nhiên đành ăn sầu riêng vậy, một quả sầu riêng bổ bằng ba con gà, cũng đủ để sữa cô về dồi dào như suối.
Ăn uống đầy đủ, tinh thần của An Nhiên cũng phấn chấn hẳn lên. Hơn nữa, cô còn phát hiện ra một quy luật, đó là chỉ cần cô ăn no căng, gân xanh trên mu bàn tay sẽ nổi lên. Ăn càng no, gân xanh nổi lên càng nhanh và càng nhiều. Ngoài việc ăn no ra, An Nhiên tạm thời chưa tìm ra cách nào khác để kí©h thí©ɧ đám gân xanh này xuất hiện.
Chỉ có điều, gân xanh nổi lên nhanh bao nhiêu thì năng lượng trong tay cô cũng tiêu hao nhanh bấy nhiêu. Thường thì chỉ cần làm cho một bó hoa héo úa cải tử hoàn sinh là năng lượng của cô cũng cạn sạch. Cô còn rút ra kết luận rằng, không được dùng cạn kiệt năng lượng, nếu không cái bụng vừa mới ăn no sẽ lập tức đói đến mức dính sát vào lưng, cảm giác đó quá sức khó chịu.
Thế là sau vài lần lặp đi lặp lại như vậy, toàn bộ hoa trong giỏ đều được An Nhiên thúc cho mọc rễ, nở rộ rực rỡ. Chỉ có điều, cô mang theo cả một lẵng hoa đẹp đẽ thế này rốt cuộc cũng chẳng có tác dụng gì, không ăn được cũng chẳng uống được, chỉ đành trố mắt đứng nhìn.
Nhưng nếu vứt bỏ những bông hoa này, An Nhiên lại cảm thấy thật đáng tiếc. Hình như từ khi phát hiện ra mình có khả năng thúc đẩy cây cỏ sinh trưởng, An Nhiên bỗng nảy sinh một sự đồng cảm khó tả với chúng. Loại đồng cảm này rất khó diễn tả bằng lời, nếu thật sự muốn truy đến cùng, có lẽ đó là một sự thay đổi trong tính cách.
Cô cảm thấy nếu cứ bỏ mặc những bông hoa ngọn cỏ kia thì chẳng khác nào nhìn con gái Oa Oa của mình đang khóc lóc, khiến cô nảy sinh một tinh thần trách nhiệm không nỡ lòng bỏ mặc chúng!
Sau đó An Nhiên nghĩ ra một cách. Cô tìm được vài chậu hoa trong phòng bác sĩ ở tầng năm. Trong phòng bác sĩ có rất nhiều chậu cây cảnh như vậy, dù là để ngắm cho vui mắt, hay là do người nhà bệnh nhân tặng, hoặc là bác sĩ dùng để hút bức xạ máy tính, tóm lại là có rất nhiều.
An Nhiên đem những bông hoa đã mọc rễ và cây bơ giống trồng vào trong chậu hoa, trồng chung với đủ loại cây xanh lộn xộn, trông cũng xanh tươi mơn mởn, mang lại cho người ta cảm giác vô cùng vui vẻ.
Làm xong tất cả, An Nhiên đầy vẻ thành tựu, lần lượt vuốt ve từng bông hoa một, trong lòng trào dâng một cảm giác an toàn kỳ lạ lan tỏa khắp toàn thân.
Cảm giác này dường như là do đám hoa cỏ kia truyền đến cho cô, khiến An Nhiên nắm bắt được cảnh giới huyền diệu này. Chúng cũng có cảm giác an toàn, chỉ cần được cắm rễ vào đất, tâm hồn của những bông hoa này sẽ cảm thấy bình yên, không còn là bèo dạt mây trôi không rễ, mà có cảm giác chân đạp đất thực sự.
Cảm nhận được sự an toàn này, An Nhiên bỗng chạy đến bên bồn rửa, hứng một cốc nước vàng khè tưới cho đám hoa cỏ này. Lần này, thứ cô cảm nhận được không chỉ là sự an toàn, mà còn là một niềm vui sướиɠ kỳ lạ.
Tuy nhiên, cảm giác này rất mờ nhạt, giống như dùng màu trắng quét nhẹ một nét lên tờ giấy trắng, chẳng mấy chốc đã thoáng qua rồi biến mất khỏi tâm trí An Nhiên.
Cộng thêm dạo này cô rất hay quên, cảm giác trong lòng vừa biến mất, cô cũng chẳng buồn truy cứu đến cùng nữa.
Sau khi an bài ổn thỏa cho đám hoa cỏ và cây bơ, An Nhiên nhìn ra bên ngoài phòng bác sĩ tầng năm, nơi có mấy cái xác bác sĩ zombie đã bị cô dụ ra gϊếŧ chết từ trước. An Nhiên suy nghĩ một chút rồi chuyển Oa Oa và con trai Trần Kiều vào trong phòng bác sĩ, đặt dưới chậu cây bơ của cô.
Sau đó, cô xếp những chậu cây trầu bà, trúc phú quý, hoa tuyết điểm, hoa Cát Tường, hoa loa kèn các loại thành một vòng tròn bao quanh hai đứa trẻ.