Chương 39: Có phải dị năng không?

Cô đi đến bên cạnh lẵng hoa, nhìn xuống lẵng hoa dưới chân. An Nhiên bực bội vò mái tóc bết dầu đang bốc mùi hôi, nhìn những bông hoa đã héo úa trong lẵng mà thấy ghét. Sau đó cô ngồi xổm xuống, đưa tay ra, như để trút giận, cô rút một bông hồng ra, cánh hoa đã ngả vàng, đầu rũ xuống ra khỏi lớp bùn dinh dưỡng, định ném xuống đất đạp cho vài cái.

Nhưng ánh mắt vừa liếc qua, cô đã giật bắn mình khi nhìn thấy một đường gân xanh nổi lên trên mu bàn tay.

Mu bàn tay cô dính đầy máu bẩn, có thể là của chính cô, cũng có thể là máu zombie vô tình dính vào lúc gϊếŧ chúng. Dù sao bây giờ cũng chẳng có nước để tắm rửa, tất cả cứ trộn lẫn rồi đông lại với nhau, An Nhiên cũng chẳng phân biệt được đâu là máu của mình, đâu là máu của zombie.

Nhưng đó cũng không phải là điểm mấu chốt. Quan trọng là đường gân xanh nổi lên trên mu bàn tay kia trông rất giống mấy đường gân nổi trên trán của bọn zombie. An Nhiên vội vàng nắm chặt bông hồng, xoa xoa trán mình. Không có gân xanh, vậy đường gân xanh trên tay cô ở đâu ra?

Vừa mới nghĩ đến đó, An Nhiên liền cảm thấy đường gân xanh trên mu bàn tay đau nhức. Cơn đau này thực ra vẫn luôn âm ỉ từ trước khi cô chú ý đến, giống hệt như hôm ăn quả bơ vậy, dường như có thứ gì đó đang muốn phá đất chui lên từ mu bàn tay cô.

Nhưng mấy ngày nay An Nhiên quá mệt mỏi, cô cứ cố tình lờ đi cảm giác khó chịu trên tay, nào ngờ vấn đề đã nghiêm trọng đến mức này rồi.

Vậy cô sắp biến thành zombie sao?

An Nhiên sợ đến mức tim muốn nhảy ra ngoài, cô sụt sịt mũi, bắt đầu dùng tay kia chà xát đường gân đó một cách đầy kích động, miệng lẩm bẩm cầu xin:

"Mình không thể biến thành zombie, mình không thể biến thành zombie, con gái mình còn nhỏ như vậy, không có mình con bé không sống nổi đâu. Mình không thể, không thể nào. Mày đi đi, đi đi, biến mất đi, biến mất đi, cút đi, tao không muốn biến thành zombie, cầu xin mày mau đi đi, đi đi!"

Theo động tác chà xát của cô, cành hoa tuyết điểm vốn đã khô héo đang nằm trong bàn tay nổi gân xanh kia bỗng nhiên như được tiếp thêm nước, căng mọng trở lại. Sau đó, nó từ từ chậm rãi bắt đầu nảy mầm, mọc rễ. Bông hoa héo úa ban đầu rụng xuống, từ giữa những cành lá xanh tươi lại nhú ra một nụ hoa, rồi dưới ánh mắt kinh ngạc đến ngây dại của An Nhiên, nở rộ thành một đóa hồng kiều diễm.

Còn đường gân xanh nổi trên mu bàn tay An Nhiên trong quá trình bông hoa nở rộ cũng từ từ biến mất.

"A!!"

Cô hét lớn một tiếng, sợ hãi vứt bỏ bông hoa tươi thắm trong tay, nhìn xác zombie nằm la liệt trên đất. An Nhiên nhanh chóng chạy về phía phòng l*иg ấp, nhưng rồi lại dừng bước, cô vội vã quay người lại, chạy về chỗ lẵng hoa, nhặt cái lẵng hoa khô héo cùng bông hoa tươi mơn mởn kia lên, lảo đảo chạy về bên cạnh Oa Oa.

Vật tư trong phòng nghỉ đã được cô sắp xếp gọn gàng, con zombie cuối cùng ở tầng năm cũng đã bị cô giải quyết. Trong túi cô giờ toàn là những viên kim cương lấp lánh đó, nhét căng phồng hơn nửa túi. Ngoài ra cô còn thu thập được rất nhiều tiền mặt, tất cả đều nhét vào chiếc ba lô lớn sau lưng.

Hai đứa trẻ đang ngủ, một đứa đặt trong nôi xách tay, một đứa đặt trong giỏ trái cây. Tay xách nách mang lỉnh kỉnh thế này trông hệt như dân tị nạn chuẩn bị đi chạy loạn, chỉ đợi đến lúc quyết định đi là đeo ba lô, xách giỏ lên là đi được ngay.

Thấy An Nhiên như thế này, vì đói đến phát hoảng, phiền thì có phiền, nhưng thực ra cô đã chuẩn bị sẵn sàng để xông vào đầm rồng hang hổ ở tầng bốn.

Tầng bốn nhất định phải xuống. Dù sao tầng năm cũng toàn là trẻ sơ sinh chỉ cần uống sữa, nhưng tầng bốn lại là khoa sản. Bất kể là sản phụ trước khi sinh hay sau khi sinh thì dinh dưỡng đều phải được đảm bảo, nếu không thì con cái làm sao có chất được? Cho nên, nghĩ bằng đầu ngón chân cũng biết, ở tầng dưới đó, đồ ăn thức uống cho cô dùng chắc chắn sẽ không thiếu.

Tóc cô rối bù, những vết bẩn trên mặt và tay khiến làn da lộ ra ngoài như được phủ một lớp vỏ máu đen đỏ. Đặc biệt là quần áo trên người, trông cứ như vừa ngâm mình trong bể máu vậy.

Lúc này, An Nhiên đang ôm lấy cái lẵng hoa héo úa, ngồi trên chiếc giường nhỏ, thẫn thờ nhìn bông hoa trong tay. Cô không rõ chuyện gì đã xảy ra với mình, nhưng cô lờ mờ cảm thấy có lẽ việc bông hoa này cải tử hoàn sinh có liên quan gì đó đến mình. Vì vậy sau khi chạy được nửa đường, cô lại quay lại, nhặt cả lẵng hoa và bông hoa về.

Cô có thể khiến hoa chết sống lại sao?

An Nhiên đặt bông hoa xuống, lại lấy từ trong lẵng hoa một cành hoa Cát Tường đã héo khô hoàn toàn, nghĩ đến bàn tay của mình, miệng thử kêu khẽ một tiếng: "Biến biến biến!"

Cành hoa Cát Tường đã chết cứng ngắc chẳng thèm để ý đến cô. Đừng nói gì đến cải tử hoàn sinh, đến nhấc một cái lá cũng không có! Bông hoa héo rũ đầu xuống, như đang chế giễu sự ấu trĩ của An Nhiên.

Gương mặt già nua của cô thoáng chút xấu hổ, cô đặt cành hoa Cát Tường vào cùng chỗ với bông hồng, xoa xoa cái dạ dày đã đau thắt vì đói, rồi ngã người xuống chiếc giường đơn, định tranh thủ lúc Oa Oa và con trai Trần Kiều chưa tỉnh, mau chóng ngủ một giấc để dưỡng sức xuống tầng bốn tiếp tục gϊếŧ zombie.

Kim cương trong túi đã đầy một nửa, có vài viên theo động tác của An Nhiên rơi ra ngoài, rớt xuống giường. An Nhiên uể oải nhặt lên, nắm trong lòng bàn tay, rồi từ từ nhắm mắt lại.

Cô lại nằm mơ, mơ thấy buổi tối hôm đi xem mắt, Chiến Luyện đưa cô đi ăn gà nướng. Lúc đó chắc là lần đầu tiên anh đi xem mắt với con gái, có lẽ trước đó còn chưa từng có bạn gái nào. Người làm mối giới thiệu hai người cũng chẳng hướng dẫn gì cho anh, anh cứ theo sức ăn của mình mà gọi bốn con gà nướng: anh hai con, An Nhiên hai con.

An Nhiên cứ ăn mãi, ăn mãi, ăn đến mức no căng, đến mức dạ dày sắp nứt ra rồi mà cảm giác hai con gà nướng vẫn chưa vơi đi chút nào. An Nhiên bật khóc, cô cảm thấy có lẽ cả đời mình cũng không ăn hết nổi hai con gà nướng này, còn Chiến Luyện ngồi đối diện thì đã ăn xong rồi.

Anh ngẩng đầu lên, cau mày, dùng đôi mắt đen láy nhìn An Nhiên, đột nhiên đưa tay ra, đầu ngón tay thô ráp chạm vào mặt An Nhiên, lau nước mắt cho cô, rồi nói:

"Em không vừa mắt anh thì cũng không cần phải khóc."

Không có, cô là vì ăn không hết gà nướng nên mới khóc mà!

An Nhiên không nhớ mình có nói ra câu đó hay không. Trong mơ, cô chỉ biết khóc, cứ thế mà khóc. Đang khóc, An Nhiên đột ngột mở mắt ra. Cô bật dậy, cả Oa Oa và con trai Trần Kiều đều đang khóc. An Nhiên lắc lắc cái đầu đang mụ mị, vung tay lên, một nắm bột trắng xóa như vôi bột từ trong tay cô bay ra ngoài.

Cô thấy lạ mà giơ tay lên, nhìn bàn tay dính đầy bụi trắng của mình. Cái này ở đâu ra vậy?

Sau đó cô tỉnh táo hẳn, bế Oa Oa trong nôi xách tay lên, vén chiếc áo bẩn thỉu lên bắt đầu cho con bú, rồi lại lấy bình sữa đã pha sẵn từ trước, nhét vào miệng con trai Trần Kiều.

Có người nói, sinh xong ngốc ba năm, câu này quả không sai chút nào. Có thể là do ảnh hưởng của nồng độ hormone trong cơ thể, cũng có thể là do việc chăm sóc con cái quá vụn vặt khiến An Nhiên chẳng thể nào ngủ ngon, cho nên có có tính hay quên. Tin hay không thì tùy, nhưng bây giờ bảo cô nhớ lại chồng cũ trông như thế nào, cô cũng chịu không nhớ nổi.

Chắc nhìn thấy mặt thì sẽ nhớ ra đấy, nhưng bây giờ bảo cô tưởng tượng thì cô quên sạch rồi.

Cho nên vừa quay đi, trong lúc bận rộn chăm sóc hai đứa trẻ, cô đã quên béng chuyện tay mình dính đầy bụi trắng.

Cô chỉ cảm thấy rất kỳ lạ, tại sao lúc này mình lại không thấy đói nữa? Ngược lại, trong dạ dày cô còn có cảm giác no nê. Chẳng lẽ nằm mơ thấy ăn gà nướng cũng có thể khiến mình no bụng thật sao?

Nhìn con trai Trần Kiều chép chép miệng, uống sữa một cách ngon lành, An Nhiên không kìm được mỉm cười. Ánh mắt xoay chuyển, cô chợt nhìn thấy trên mu bàn tay dính đầy bụi vôi của mình chi chít những đường gân xanh nổi lên. Không phải chỉ một hai sợi, mà là chằng chịt vô số kể!

Khi lại thấy những đường gân xanh này, An Nhiên không còn hoảng loạn luống cuống như lúc đầu nữa. Cô cho con trai Trần Kiều uống sữa xong, đặt bình sữa xuống, giơ mu bàn tay lên lật qua lật lại ngắm nghía. Tay kia của cô vẫn đang bế Oa Oa cho bú, nhưng An Nhiên nhìn thấy rất rõ, trên mu bàn tay bên đó cũng nổi đầy những đường gân xanh.

Cô chộp lấy cành hoa Cát Tường đặt ngay bên cạnh, trong lòng thầm nghĩ muốn trút bớt cảm giác đau tức trên mu bàn tay ra ngoài. Cành hoa Cát Tường trong tay cô liền bắt đầu như được tua nhanh, mọc rễ, nảy mầm, nở hoa...

"Ha ha!"

An Nhiên cười hai tiếng, vứt cành hoa Cát Tường vẫn đang sinh trưởng trong tay đi. Tốc độ sinh trưởng của cành hoa đó liền chậm lại, rồi dần dần dừng hẳn. Cô lại nhìn quanh một hồi, tìm thấy hạt quả bơ mà mình đã vứt sang một bên trước đó. Theo cách làm cho hoa Cát Tường cải tử hoàn sinh, cô thuận lợi khiến hạt quả bơ mọc lên một cành cây.

Đúng là trời không diệt cô, xem ra có phải cô đã có được một loại dị năng nào đó, có thể thúc đẩy hoa cỏ cây cối sinh trưởng không? Trước đây cô từng xem mấy bộ phim của Châu Tinh Trì, trong đó có nói về chuyện dị năng này, nên An Nhiên nhanh chóng liên hệ những điều đang xảy ra trên người mình với dị năng.

Nhưng cây bơ được thúc sinh trưởng mới chỉ mọc ra cành lá thì không lớn thêm được nữa, mà những đường gân xanh trên mu bàn tay An Nhiên cũng nhanh chóng biến mất theo sự sinh trưởng của hạt bơ. An Nhiên đoán muốn để cây bơ kết quả, chắc phải đợi gân xanh trên tay cô mọc lại lần nữa.

Nhưng làm thế nào để gân xanh trên mu bàn tay mọc lại đây?

An Nhiên hơi mơ hồ. Gân xanh biến mất, cô liền cảm thấy cơn đói quay trở lại, điều này khiến cô chẳng còn tâm trí đâu mà nghiên cứu. Cô chỉ đành thu dọn lẵng hoa héo úa cùng với đóa hồng và hoa Cát Tường đang nở rộ, còn cả cây bơ giống cành lá xum xuê, tiếp tục công cuộc chém gϊếŧ từ trên xuống dưới của mình.

Zombie ở tầng năm đã bị cô dọn dẹp sạch sẽ, trên hành lang la liệt xác chết nằm ngổn ngang, trông rất ghê rợn. An Nhiên để lại đống vật tư lớn kia, chuyển Oa Oa và con trai Trần Kiều đang ngủ vào cầu thang bộ, rồi bắt đầu cầm dao gọt hoa quả và kéo mở cửa an toàn, nhoài nửa người ra quan sát tình hình tầng bốn.

Đám zombie "đang trong quá trình tiến hóa" ban đầu chỉ đi lang thang ở tầng bốn, lúc này hầu như đã mọc hết răng nanh. Từ hướng của An Nhiên nhìn sang, vừa vặn có thể nhìn thấy cửa phòng bệnh nơi Hồ Trinh đang ở.