Đơn thoả thuận ly hôn có tính là đã ly hôn không? Cô cũng không biết trình tự ly hôn của quân nhân và người thường có khác nhau gì không, hay bổ sung thêm thủ tục gì nữa.
An Nhiên không suy tính nhiều như vậy. Lúc đó, cô cho rằng vốn hai người không có bao nhiêu tình cảm, anh là quân nhân, quanh năm suốt tháng không về nhà. Với An Nhiên, từ nhỏ cô đã khao khát có một mái ấm, nên cuộc hôn nhân này rõ ràng là một sai lầm!
Vậy nên cô rất vui khi quay trở lại cuộc sống độc thân!
Sau khi tự do bay nhảy chưa được một ngày, cô liền phát hiện mình có thai.
Trong lúc hoang mang rối bời, cô gọi điện đến đơn vị của Chiến Luyện, một đồng đội của anh nghe máy. Chưa đợi An Nhiên mở miệng nói chuyện có thai, người đồng đội đó đã nói Chiến Luyện tham gia nhiệm vụ gìn giữ hòa bình ở nước ngoài rồi. Nghe xong, An Nhiên vội vàng cúp máy. Cũng từ đó về sau, cô không bao giờ liên lạc với Chiến Luyện nữa.
Đương nhiên, Chiến Luyện cũng không gọi lại cho cô một cuộc nào, có lẽ anh cũng không muốn có bất kỳ liên hệ nào với cô nữa.
Dù sao trước đó cô đã nói hết mấy lời tuyệt tình với anh, cô vẫn luôn mong có một đứa con, nên khi nhận tin, cô cũng chẳng đắn đo gì mà quyết định sẽ sinh đứa bé.
An Nhiên đã lặng lẽ một mình vượt qua toàn bộ thai kỳ. Đến ngày đủ tháng, em bé muốn ra ngoài, cô sinh thường. Cửa ải sinh tử đau đớn nhất của việc sinh thường mà cô còn vượt qua được, bây giờ tìm Chiến Luyện, anh có thể giúp cô việc gì chứ?
Thôi, vẫn nên bỏ đi, đứa bé là máu mủ ruột rà của cô. Hơn nữa, cô và Chiến Luyện đã ly hôn hơn nửa năm, không chừng người ta đã tìm được một "bông hoa trong quân ngũ" nào đó ở đơn vị rồi. Lúc này ôm con xuất hiện trong thế giới của Chiến Luyện, có lẽ cũng không phải là điều anh mong muốn.
Cô tốt nhất vẫn không nên xuất hiện trước mặt Chiến Luyện, biết đâu sẽ phá vỡ hạnh phúc của anh.
Nghĩ vậy, An Nhiên đặt điện thoại di động trở lại đầu giường, khó nhọc trở mình, sản dịch ở bên dưới theo đó tuôn ra ồ ạt. An Nhiên thở dài nhìn túi đồ đi sinh chất đống bên chân giường, trong lòng cô thấy hơi mệt mỏi.
Bên ngoài tấm rèm, TV treo trên tường đang phát bản tin thời sự, một biên tập viên nam đang kêu gọi người dân không nên ra đường một mình, theo thông tin có thể ngoài phố xuất hiện côn đồ, tình hình có vẻ không ổn định.
An Nhiên ngáp một cái, nghiêng đầu nhìn chiếc nôi trống không bên cạnh giường, trong lòng trống rỗng.
Không biết bệnh viện này vì muốn kiếm tiền, hay do gần đây virus cúm hoành hành mạnh mẽ, tất cả trẻ sơ sinh ở khoa sản đều có triệu chứng cảm sốt, một số sản phụ cũng sốt mê man.
Chuyện này khiến các bà, các mẹ đều đuổi theo bác sĩ hỏi có cho con/cháu họ bú được không.
Bác sĩ bận tối mắt tối mũi, đâu có thời gian mà đối phó với người nhà của các sản phụ này. Bên ngoài khoa Nhi sơ sinh càng lúc càng đông nghịt người, tuy không nhìn thấy em bé bên trong, nhưng đứng ở ngoài đó, ít nhất cũng làm tròn được tấm lòng của những người làm ông bà, cha mẹ.
An Nhiên không có số tốt như vậy, không có cả đại gia đình lo lắng chạy đôn chạy đáo cho mình và con. Vì thế, đôi khi cô nhìn hai sản phụ cùng phòng mà hâm mộ vô cùng.
Từ nhỏ cô đã ăn cơm trăm họ mà lớn, bên cạnh không có lấy một người thân đáng tin cậy để nhờ vả, đặc biệt là sau khi ly hôn với Chiến Luyện, cô đã dứt khoát cắt đứt quan hệ với những người họ hàng đó.
Bạn bè thì ai cũng có cuộc sống riêng, cũng không thể ở bệnh viện chăm sóc cô lâu dài được.
Vì thế An Nhiên đã tự mình tính toán và chuẩn bị mọi thứ.
Cô đã lên kế hoạch cho tương lai của mình và con. Sau khi tốt nghiệp đại học, cô đi làm hai năm, tiết kiệm được hơn vạn đồng. Lúc xem mắt kết hôn với Chiến Luyện, nhà và xe đều do anh mua. Anh chỉ gọi vài cuộc điện thoại đã thu xếp xong xuôi, còn An Nhiên thì cứ ngơ ngác xách giỏ vào ở.