Chuẩn bị xong xuôi tất cả, An Nhiên liền đeo ba lô lên, tay trái xách nôi em bé, tay phải xách giỏ hoa quả, bắt đầu đi lại trong lối đi nội bộ. Cô thuận lợi tìm được cánh cửa dẫn ra cầu thang thoát hiểm rồi đi tới cửa an toàn của tầng bốn.
Đúng lúc này, Oa Oa bỗng dưng dở chứng. Mới chưa đầy nửa tiếng, chắc chỉ khoảng 20 phút, con bé đã khóc ré trong nôi. Lòng An Nhiên chùng xuống, cô vội đặt nôi và giỏ hoa quả xuống đất, rồi tháo chiếc ba lô lớn sau lưng xuống, ngồi phịch xuống bậc thềm lạnh lẽo, bế Oa Oa từ trong nôi ra dỗ dành.
Nhìn qua cánh cửa an toàn của tầng bốn, lũ zombie đã nghe thấy tiếng khóc của trẻ con và đang dần dần tụ tập về phía cầu thang bộ. Trong lòng An Nhiên vô cùng sốt ruột, cô ôm Oa Oa vỗ về dỗ dành đủ kiểu, nhưng con bé này vẫn cứ khóc không chịu nín.
An Nhiên hết cách, đành một tay ôm Oa Oa, ngón tay còn móc theo giỏ hoa quả, tay kia xách chiếc ba lô, mang cả con trai Trần Kiều trong ba lô quay trở lại lối đi ở tầng năm.
Vừa vào đến lối đi của tầng năm, Oa Oa liền nín bặt, nhưng thay vào đó con trai của Trần Kiều lại bắt đầu khóc. Đầu An Nhiên như muốn nổ tung, trong lòng cô bực bội muốn chết. Phải mang theo hai đứa trẻ sinh tồn trong hoàn cảnh khắc nghiệt thế này, nói thật, bây giờ cô thà ra ngoài gϊếŧ zombie còn hơn!
Thật đấy!
Nếu đã không thể lường trước được tình hình của bọn trẻ thì việc An Nhiên muốn lén lút xuống tầng bốn, mang theo hai đứa trẻ sơ sinh đi thẳng đến chỗ Hồ Trinh là điều không thể. Cô hạ quyết tâm, bây giờ cách duy nhất chính là từ từ gϊếŧ sạch một con đường máu.
Nghĩ lại thì lũ zombie này cũng dễ gϊếŧ, chỉ cần cô dọn dẹp sạch sẽ zombie ở tầng bốn và tầng năm thì sẽ không xảy ra chuyện bọn trẻ đột nhiên khóc toáng lên thu hút zombie, cũng không có chuyện cô đang gϊếŧ zombie ở tầng bốn thì zombie ở tầng năm lại mò vào lối đi nội bộ để ăn thịt bọn trẻ.
Vấn đề phiền phức là con dao gọt hoa quả trong tay cô đã hỏng rồi, kềm thì không dễ dùng, còn kim tiêm thì cô vẫn chưa học được "Tiểu Lý Phi Châm" mà.
Nên tình hình hiện tại là An Nhiên chỉ có một chiếc kéo y tế và một con dao gọt hoa quả đã hết hạn sử dụng.
Cây kéo có vẻ dễ dùng hơn chiếc kềm một chút. Kéo y tế của bệnh viện không giống loại kéo thủ công ở nhà, mà là loại có thân dài hơn. Sau khi đâm vào đầu zombien thì có thể dùng ngón tay móc vào quai cầm của kéo, rút ra dễ hơn.
Nhưng cảm giác cầm tay vẫn không tốt bằng dao gọt hoa quả!
Tuy nhiên, An Nhiên cảm thấy mình có thể luyện tập cách đâm kéo cho chuẩn hơn khi gϊếŧ zombie. Cô đã rút ra được một vài kinh nghiệm, tuy xương sọ của zombie có thể mỏng và giòn hơn của con người, nhưng nếu đâm thẳng vào não từ dưới cằm, hoặc đâm vào từ hai bên thái dương thì sẽ tiết kiệm sức hơn.
Thực ra chỗ dễ đâm vào não nhất chính là mắt của zombie, nhưng muốn đâm vào mắt thì phải tấn công từ chính diện. Hiện tại An Nhiên đều chọn cách ra tay từ phía sau hoặc bên cạnh, như vậy tay của zombie không với tới cô được, cô cũng an toàn hơn.
Miệng vết thương do kéo tạo ra sẽ khá nhỏ, não của zombie cũng không giống não người, bên trong dường như toàn là một khối chất lỏng sền sệt. Chỉ cần cây kéo đâm được vào não zombie, rồi rạch thêm một đường thì viên kim cương sẽ theo vết rạch đó chảy ra ngoài.
Sau khi chọn xong vũ khí, An Nhiên yên tâm quay trở lại lối đi nội bộ tầng năm, chuyên tâm bắt đầu dỗ dành hai đứa trẻ. Kết quả khiến cô cảm thấy thất bại là lũ trẻ này cứ như thành tinh vậy. Con trai Trần Kiều còn đỡ, ăn no là ngủ, chỉ cần không làm ồn, thằng bé có thể ngủ một đến hai tiếng. Nhưng Oa Oa thì vừa mới dỗ ngủ xong, cứ đặt xuống là tỉnh!
Khó khăn lắm cô mới dỗ Oa Oa ngủ và đặt xuống được, An Nhiên cũng muốn ngủ một lát, nhưng cô cố gắng gượng, biết rằng Oa Oa sẽ không cho cô nhiều thời gian. Sau khi dỗ Oa Oa ngủ xong, An Nhiên lập tức lao ra khỏi lối đi nội bộ, giơ kéo lên gϊếŧ ngay một con zombie.
Tốc độ gϊếŧ zombie nhanh hơn một chút thì tiếng động phát ra cũng ít hơn. Hiện tại mấy con zombie này cùng lắm chỉ chú ý đến nguồn phát ra âm thanh trong mười mấy giây, nếu không liên tục phát ra tiếng động, chúng dễ mất đi mục tiêu săn mồi.
Nhưng chúng đang không ngừng tiến hóa. An Nhiên sống giữa bầy zombie bao nhiêu ngày nay, cô cũng lờ mờ nhận ra một số điểm khác biệt. Có những con zombie có thể duy trì sự chú ý đến nguồn âm thanh lâu hơn mười mấy giây sau khi An Nhiên gây ra tiếng động, nhưng có những con thì tản đi rất nhanh.
Có con phản ứng nhanh hơn với đòn tấn công của An Nhiên, có con thì ngốc nghếch, dù dao của An Nhiên đã cắm vào não chúng, chúng vẫn đờ đẫn như không có phản ứng gì.
Cho nên An Nhiên cảm thấy dường như zombie đang mạnh lên. Tốc độ mạnh lên này có sự khác biệt giữa các cá thể, còn khó khăn mà cô gặp phải thì ngày càng chồng chất. Bệnh viện này không phải là nơi ở lâu được.
Đến bên cửa của lối đi nội bộ, An Nhiên xử lý vài con zombie bám theo phía sau, sau đó xách một chiếc túi nilon lớn dưới chân một con zombie nào đó gần cửa lớn rồi chạy vội về lối đi nội bộ.
Vừa vào phòng nghỉ, An Nhiên đã nghe thấy tiếng khóc của Oa Oa. Quả nhiên, Oa Oa thuộc kiểu trẻ cứ đặt xuống là tỉnh. An Nhiên không nhớ mình đã đọc được bài viết nào đó nói rằng trẻ cứ đặt xuống là tỉnh là do thiếu cảm giác an toàn, chúng cần người lớn ôm ấp mọi lúc mọi nơi.
Thở dài một hơi, An Nhiên đặt chiếc túi nilon trong tay xuống, bế Oa Oa đang khóc trên giường lên, trong lòng không ngừng than thở. Khi việc sinh tồn ngày càng trở nên khắc nghiệt, làm sao cô có thể mang theo Oa Oa, một bé con thiếu cảm giác an toàn, lúc nào cũng cần người lớn bế ẵm tiếp tục sống sót trong tận thế này đây?
Nhìn cái đầu nhỏ của Oa Oa rúc vào ngực mình, An Nhiên vén áo lên, vừa cho Oa Oa bú, vừa dùng tay lục lọi chiếc túi nilon mới mang về. Trong này vẫn không có thức ăn, chỉ có tã giấy, quần áo nhỏ, núʍ ѵú giả, thìa mềm báo nhiệt độ, v.v.
Nghịch chiếc núʍ ѵú giả chưa bóc vỏ trong tay, An Nhiên thấy Oa Oa đã ăn no, cô bèn đặt Oa Oa xuống giường nhỏ. Quả nhiên, Oa Oa chưa trụ được hai phút đã bắt đầu khóc ré lên. An Nhiên vội vàng bóc chiếc núʍ ѵú giả ra, nhét vào miệng Oa Oa.
Con bé mυ"ŧ núʍ ѵú giả, hậm hực ư ử hai tiếng, rồi ngậm núʍ ѵú nằm ngủ yên lành.
"Đúng là đồ thần thánh!"
An Nhiên chỉ thiếu chút nữa là khóc ròng ròng. Mặc dù các chuyên gia nói rằng loại đồ vật như núʍ ѵú giả này lợi hại song hành, nếu có thể không dùng thì tốt nhất đừng cho trẻ dùng, để tránh sau này phải cai thì rất phiền phức.
Nhưng bây giờ là lúc nào rồi chứ, bên ngoài bây giờ đâu đâu cũng là zombie, An Nhiên cũng phải cân nhắc tình hình thực tế. Đương nhiên việc để đứa trẻ thiếu cảm giác an toàn không khóc mới là thượng sách.
Có được chiếc núʍ ѵú giả - một món đồ lợi hại để dỗ trẻ này, thời gian An Nhiên ra ngoài gϊếŧ zombie dài hơn được một chút. Vì đã quyết định dọn sạch zombie ở tầng bốn và tầng năm, nên An Nhiên cũng không rảnh rỗi.
Cô dựa vào một cây kéo lục tục giải quyết được gần một nửa số zombie ở tầng năm, tốc độ gϊếŧ zombie của cô ngày càng nhanh. Mức độ thành thạo đã đạt đến độ chỉ cần không bị hơn hai con zombie vây cùng lúc, cô có thể bình tĩnh giải quyết từng con một, hóa giải mọi nguy hiểm.
Hơn nữa, cô cũng bắt đầu có chút thay đổi trong phương pháp gϊếŧ zombie. Trước đây cô luôn đâm từ sau gáy hoặc từ thái dương bên cạnh, nhưng giờ thỉnh thoảng cô cũng thử thách bản thân tấn công từ chính diện.
Ví dụ như đẩy một con zombie vào tường, cánh tay chèn chặt ngang cổ nó, cầm kéo y tế đâm vào mắt zombie, rồi khuấy nhẹ bên trong. Cảm giác mũi kéo chạm phải một vật cứng, đó chính là viên kim cương trong não zombie.
Cứ như thế đến ngày thứ bảy, giỏ trái cây của An Nhiên đã ăn hết sạch, chút sô cô la và kẹo mυ"ŧ còn lại cũng chẳng bao nhiêu. Trong lòng cô bắt đầu hoảng hốt, nhìn xác chết đầy hành lang và lẵng hoa héo úa cách đó không xa, An Nhiên không biết trong lòng phiền muộn đến mức nào.
Mấy ngày nay, lượng nước muối sinh lý tiêu thụ cũng khá lớn. Không chỉ dùng để pha sữa cho con trai Trần Kiều, An Nhiên cũng cần bổ sung nước cho bản thân. Đồng thời cũng không thể để hai đứa trẻ sơ sinh quá bẩn, thỉnh thoảng cách vài ngày, An Nhiên lại dùng hai chai nước muối, tìm ít gạc sạch lau người cho Oa Oa và con trai Trần Kiều.
Cô thích nhìn hai đứa trẻ sạch sẽ, sảng khoái. Cho dù bản thân bẩn thỉu như ma, nhưng nhìn các con sạch sẽ, trong lòng An Nhiên cũng vui vẻ.
Cho nên dù nước muối sinh lý còn nhiều, nhưng rồi cũng sẽ có ngày dùng hết. Nguy cơ này khiến mỗi ngày An Nhiên ở lại khoa sơ sinh, trong lòng cô lại thêm một phần lo âu.
Đôi khi, trong hoàn cảnh tuyệt vọng như vậy, cô lại nghĩ đến việc dùng nước bẩn từ máy lọc nước để tắm rửa.
Nhưng máy lọc nước trong phòng chứa đồ cho trẻ sơ sinh chảy ra nước vẫn vàng khè, không biết có dùng được không. An Nhiên hứng một chai để yên trên bàn, đợi rất lâu mà chất vàng kia vẫn không lắng xuống, An Nhiên đành bỏ ý định dùng nước này để tắm.
Cùng lắm là khi sắp bị mùi hôi của chính mình làm cho ngất xỉu, cô mới dùng khăn ướt khử trùng của bệnh viện lau qua người. Dù khăn ướt còn nhiều, nhưng An Nhiên không biết mình còn phải cầm cự ở bệnh viện bao lâu. Một tờ khăn ướt có thể tiết kiệm được thì cô tuyệt đối không dùng tờ thứ hai, hơn nữa thường phải đợi đến khi tờ khăn trắng chuyển sang màu đen như than, An Nhiên mới vứt đi.
Về vấn đề ăn uống, An Nhiên chỉ có thể ký thác hy vọng vào hành lang bên ngoài, xem có người nhà bệnh nhân nào gửi thêm giỏ trái cây hay đồ ăn gì cho y bác sĩ hay không. Vì vậy sau khi cho hai đứa trẻ ăn no, thay tã giấy khô thoáng và quần áo nhỏ xong, An Nhiên liền lập tức ra ngoài, bắt đầu săn gϊếŧ zombie ở tầng năm để tìm vật tư.
Bệnh viện bây giờ, so với việc biếu trái cây đồ ăn cho nhân viên y tế thì có vẻ người nhà bệnh nhân thích tặng cờ thi đua hơn. An Nhiên tìm được mấy lá cờ thi đua trong khoa sơ sinh tầng năm. Ngoài cờ ra, cô còn tìm thấy một lẵng hoa mà người nhà (nay là zombie) định tặng cho bác sĩ y tá nào đó. Ngoài cờ và hoa thì chẳng tìm thấy đồ ăn gì cả.