Chương 37: Chắc cô là sản phụ thê thảm nhất

An Nhiên phải xuống tầng bốn tìm Hồ Trinh và Trần Kiều. Bế theo hai đứa trẻ, tìm được cửa an toàn trong lối đi nội bộ thì không khó, nhưng với tầng tầng lớp lớp zombie ở tầng bốn, cô phải giải quyết thế nào đây? Lỡ như trong lúc đang xử lý chúng, Oa Oa và con trai Trần Kiều lại bắt đầu khóc thì cô phải làm sao?

Vứt bỏ Oa Oa và con trai Trần Kiều, hay là vừa bế hai đứa trẻ vừa gϊếŧ zombie?

Rõ ràng chỉ khoảng cách giữa tầng trên và tầng dưới, bình thường đi vài bước là tới, nhưng trong bộ phim kinh dị này lại khó như lên trời.

Lưng An Nhiên dán chặt vào tường, cô lặng lẽ di chuyển về phía chiếc nôi xách tay. Một bước, hai bước, bên ngoài bệnh viện nắng đang rất đẹp, chiếu rọi vào khiến cả hành lang cũng mang theo vài phần ấm áp.

An Nhiên, người gần như đã hóa thành tranh tường đột ngột dừng bước. Ngay trước mặt cô có một con zombie lướt qua sát người cô. Con zombie đó cũng không cao, khoảng một mét sáu lăm, nó chỉ nhỉnh hơn An Nhiên một chút. Cơ hội tốt thế này, An Nhiên không nghĩ ngợi gì, cô giơ tay cầm kềm lên, đâm một nhát vào sau gáy của con zombie.

Cảm giác cầm kềm không tiện bằng dao gọt hoa quả, dù sao thân nó cũng nhỏ và mảnh, không dễ nắm chắc. Nhưng An Nhiên vẫn dựa vào "sức lực" không biết từ đâu ra của mình đâm thẳng chiếc kềm vào não của con zombie.

Tuy nhiên, tay cô đổ mồ hôi, kềm vừa cắm vào não zombie thì thân thể nó đã ngã chúi xuống, kéo theo cả chiếc kềm tuột khỏi tay An Nhiên.

Cô không thể nào rút chiếc kềm ra được nữa!

Thấy con zombie ngã vật xuống đất, mấy con zombie gần đó quay người lại. Nhưng chưa kịp xác định phương hướng thì đã không còn tiếng động gì nữa. An Nhiên với lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi từ từ thở ra một hơi, cô đành phải lôi con dao gọt hoa quả ra rồi bồi thêm một nhát vào cổ họng con zombie trên mặt đất, cắt đứt cả đầu của nó.

Sau đó, cô nhặt lên lõi kim cương từ trong khối óc chảy ra qua cái lỗ to bằng miệng bát trên cổ con zombie, rồi tiếp tục di chuyển về phía đặt chiếc nôi xách tay và ba lô.

Trên đường đi, hễ tìm được cơ hội, cô lại dùng con dao gọt hoa quả đã cùn đâm vào trán những con zombie ở cự ly gần. Càng làm càng quen tay, lá gan của An Nhiên cũng ngày một lớn hơn. Một đường gϊếŧ zombie, khi An Nhiên nhấc chiếc nôi xách tay, đeo chiếc ba lô lớn nặng trịch trên lưng, cô chợt cảm thấy, thực ra lũ zombie này cũng chẳng có gì đáng sợ.

Ít nhất, chỉ cần dùng một con dao gọt hoa quả và cẩn thận một chút, nhắm đúng hướng, cô đâm vào não của lũ zombie dễ như đâm một quả dưa hấu, một nhát một mạng.

Cũng không biết là do thể lực của cô đã tăng lên, hay xương sọ của zombie vốn không cứng rắn bằng xương sọ của con người. Có lẽ là vì lý do thứ hai, dù sao thì bất kỳ giống loài nào trỗi dậy, có điểm phi thường thì tất cũng đi kèm với điểm yếu.

An Nhiên cầm chiếc nôi xách tay, đeo ba lô lớn quay người trở lại lối đi nội bộ, vòng ra cửa sau phòng phẫu thuật để về lại phòng nghỉ trong lối đi. Cả chuyến đi và về của cô chưa đến một giờ đồng hồ, nên Oa Oa và con trai Trần Kiều vẫn chưa tỉnh.

Vào phòng, An Nhiên ngồi trên giường xem xét chiếc nôi xách tay. Nó còn mới toanh chưa qua sử dụng, trông vô cùng cao cấp, ước chừng nếu ở cửa hàng mẹ và bé chắc phải bán đến mấy nghìn tệ. Em bé nằm bên trong sẽ có cảm giác an toàn như được bao bọc chặt chẽ, quan trọng là nôi còn có dây an toàn, xách lên không bị rung lắc, có thể lắp vào trong xe hơi.

Sau đó, cô lại lục lọi chiếc ba lô lớn căng phồng, bên trong toàn là sữa bột, tã giấy, và quần áo cho trẻ sơ sinh.

Đây là khoa sơ sinh, những thứ xuất hiện ở đây đương nhiên đều liên quan đến trẻ sơ sinh. Cái nôi xách tay này có lẽ cũng là của một phụ huynh nào đó dùng khi đưa con lên đây, còn đồ trong ba lô chắc là đồ mà người đó muốn nhờ y tá cầm giúp để dùng cho con mình.

An Nhiên đã ra ngoài mấy lần liên tiếp đều không tìm được thêm đồ ăn mới. Cô có một cảm giác bất an mãnh liệt, cảm thấy cứ tiếp tục ở lại tầng năm không phải là một lựa chọn khôn ngoan.

Lúc này, sản dịch trên người An Nhiên đã sớm tràn ra khỏi chiếc băng vệ sinh dạng quần. Cô tranh thủ chút thời gian rảnh rỗi nhìn xuống quần mình thì thấy nó nhuốm đầy máu rồi.

Có cái băng vệ sinh dạng quần này hay không, thực ra cũng chẳng khác gì nhau. Cứ để cho sản dịch tha hồ nhuộm đỏ đáy quần của cô đi!

An Nhiên dứt khoát tháo băng vệ sinh ra, quyết định không dùng nữa. Cô lấy giấy lau qua loa phía dưới rồi đột nhiên nhận ra vết rạch tầng sinh môn của mình không biết từ lúc nào đã không còn đau nữa.

An Nhiên lại giật thêm một nắm giấy, khom lưng lau chùi chỗ vết rạch, rồi dùng sức ấn thử, thật sự không đau nữa, dường như nó đã lành lại rồi.

Vết rạch tầng sinh môn của sản phụ bình thường có thể lành nhanh như vậy sao?

Lúc này, An Nhiên mới nhận ra hai ba ngày nay cô bị kẹt trong khoa sơ sinh, chạy tới chạy lui, nhảy lên nhảy xuống nên không hề nhớ đến vết rạch tầng sinh môn, cũng chẳng cảm thấy đau ở phía dưới. Lẽ nào vết thương của cô đã lành lại từ sớm rồi sao?

Khả năng hồi phục của cô nhanh như vậy sao?

Đang mải suy nghĩ thì một dòng sản dịch lớn lại ộc ra, nóng hổi dính vào đùi An Nhiên, chảy xuống tận bắp chân. Cô rêи ɾỉ một tiếng rồi rút một tờ giấy ra lau vệt máu trên chân. Nhưng sản dịch sẽ còn ra trong nhiều ngày nữa, nếu An Nhiên không dùng băng vệ sinh, chân cô sẽ lúc nào cũng bị dính bẩn.

Trên đời này, có lẽ không còn sản phụ nào thảm hại, bẩn thỉu và xui xẻo hơn cô nữa rồi. Cô nảy sinh tâm lý đã nát thì cho nát luôn, nghĩ rằng mình đã bẩn đến mức này rồi, thì có bẩn thêm chút nữa cũng chẳng sao. Thế là cô vứt tờ giấy đi, mặc cho máu chảy.

Rồi lại nghĩ dù sao khăn giấy ướt diệt khuẩn cũng còn nhiều, cô liền lấy một ít lau sạch ngực và tay mình. Dù gì bây giờ cô cũng là một người mẹ, phải cho con bú, phải bế con, hai bộ phận này trên cơ thể mà quá bẩn thì cũng không tốt.

Sau khi thu dọn cơ thể xong, An Nhiên tìm một bộ quần áo y tá sạch sẽ để mặc vào. Tiếp đó, cô quay lại phòng l*иg ấp, lấy giỏ trái cây để trong đó ra ăn ba quả chuối rồi ngồi chờ Oa Oa và con trai Trần Kiều đói bụng tỉnh dậy.

Chẳng mấy chốc, con trai Trần Kiều và Oa Oa đều đói bụng tỉnh dậy. Chưa kịp khóc, An Nhiên đã bắt đầu cho hai đứa trẻ ăn. Oa Oa thì bú sữa mẹ, còn con trai Trần Kiều thì uống sữa pha bằng nước muối sinh lý.

Sau khi cho hai đứa trẻ ăn no, An Nhiên bế Oa Oa đặt vào trong nôi xách tay. Sau đó, cô đặt con trai Trần Kiều vào trong ba lô, lấy bớt một ít sữa bột và tã giấy lộn xộn trong đó ra, rồi kéo hé khóa ba lô một chút để cho con trai Trần Kiều dễ thở.

Trong giỏ hoa quả thì đựng số trái cây cô ăn còn thừa, cùng với hộp sô cô la lớn và kẹo mυ"ŧ tìm được trước đó.

Nếu có ai hỏi tại sao Oa Oa của An Nhiên thì được đặt trong nôi, còn con trai Trần Kiều lại phải chịu cảnh đáng thương nằm trong ba lô, thì đương nhiên là vì có thân có sơ rồi. Chiếc nôi chỉ nhỏ có vậy, không thể nào chứa nổi hai đứa trẻ. Đã đến nước này, An Nhiên có thể mang con trai Trần Kiều rời khỏi khoa sơ sinh đã là lòng từ bi lắm rồi. Đương nhiên cô không thể nào để con gái mình nằm trong ba lô, rồi lại coi con trai Trần Kiều như báu vật mà đặt vào trong nôi được.