Chương 36: Tìm vũ khí mới

Ánh sáng phát ra từ mấy ngọn đèn đường năng lượng mặt trời yếu ớt đến mức không thể nào soi sáng được bóng tối ở xa hơn. Mà nơi như bệnh viện, cho dù tất cả mọi nơi trên thế giới đều mất điện thì nơi này cũng chưa chắc đã bị cắt điện, nên ổ cắm vẫn có điện, máy hâm sữa vẫn dùng được.

Đợi đến khi nước muối sinh lý trong bình sữa được hâm nóng đến nhiệt độ thích hợp, An Nhiên cầm lấy một hộp sữa bột nội địa trên bàn, cô cẩn thận xem tỉ lệ pha, rồi dùng muỗng múc sữa bột đổ vào bình.

Sữa pha bằng nước muối sinh lý này đương nhiên không thể tốt bằng sữa pha với nước tinh khiết được, cũng không biết con trai Trần Kiều uống vào có bị tiêu chảy không. Trong lòng An Nhiên hơi áy náy, nhưng lại chẳng tìm ra được cách nào tốt hơn để giải quyết chuyện này.

Cô chỉ đành đứng trong phòng nghỉ, băn khoăn nghĩ ngợi xem mình nên làm cách nào mới có thể mang theo một đứa trẻ bất cứ lúc nào cũng có thể khóc ré lên, thuận lợi từ khoa sơ sinh tầng năm xuống khoa sản ở tầng bốn, chỉ để cho con trai Trần Kiều được bú một ngụm sữa mẹ.

Một lát sau, con trai Trần Kiều ngủ chưa được bao lâu thì tỉnh giấc, gào khóc om sòm, còn ị ra một bãi rất lớn trên tã giấy.

"Trời ơi là trời!"

An Nhiên luống cuống tay chân, đầu óc quay cuồng, nén lại mùi hôi thối trong không khí, cô nhẹ nhàng nhấc chân của con trai Trần Kiều lên, tháo tã giấy ra, rút chiếc tã dính đầy phân từ dưới mông thằng bé ra. Còn chưa kịp nghĩ cách lau sạch mông cho con trai Trần Kiều thì Oa Oa lại khóc.

"Hai đứa con hẹn giờ với nhau đấy à? Một tiếng lại tỉnh một lần, còn để cho tôi sống nữa không hả?"

An Nhiên bất lực buông chân của con trai Trần Kiều xuống, cái mông đầy phân liền dính cả vào ga giường. An Nhiên đau khổ rên hừ một tiếng, bế Oa Oa lên, một tay vạch áo lên cho Oa Oa bú, chặn lại cái miệng đang gào khóc của con bé.

Sau đó, cô vừa bế Oa Oa đang bú sữa vừa đứng dậy, chạy sang phòng chứa đồ cho trẻ sơ sinh lấy bình sữa vẫn đang được giữ ấm, rồi quay lại phòng nghỉ, nhét núʍ ѵú cao su vào miệng con trai Trần Kiều. Cuối cùng những tiếng khóc cũng ngừng lại, cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Vết phân của con trai Trần Kiều dính trên ga giường, An Nhiên cũng không có thời gian xử lý. Cô đợi đến khi cả con trai Trần Kiều và Oa Oa đều ăn no nê rồi mới lấy một ít khăn giấy sạch, lau mông cho con trai Trần Kiều rồi thay cho thằng bé một chiếc tã giấy sạch sẽ.

Còn về vết phân dính trên ga giường, An Nhiên thật sự không còn sức lực nào để di chuyển hai đứa trẻ sơ sinh, thay một tấm ga giường sạch sẽ cho chiếc giường đơn này nữa. Cô chỉ lấy giấy lau qua loa vết phân trên ga giường, rồi ngã đầu xuống ngủ luôn, mặc kệ.

Lâu dần, An Nhiên cũng quen với mấy chuyện bỉm sữa, thay tã của trẻ con.

Bây giờ, cô đã nắm được quy luật của hai đứa trẻ này, đại khái là cứ một tiếng chúng sẽ tỉnh một lần, tỉnh dậy là đòi ăn, còn phải kiểm tra xem có ị hay tè không.

Nghĩa là Oa Oa và con trai Trần Kiều bây giờ cũng không có nhu cầu gì khác, nếu chúng không đói thì là ị hoặc đi tè, hoặc cảm thấy khó chịu ở đâu đó.

Nắm vững được quy luật này, việc An Nhiên ra ngoài thăm dò cũng thuận tiện hơn một chút. Đợi Oa Oa và con trai Trần Kiều đều đã ngủ, cô chỉ chợp mắt một lúc chứ không dám ngủ say. Đợi đến khi tinh thần khá hơn, cô liền để hai đứa trẻ lại trên giường, một mình đi lang thang trong hành lang, có lần còn vô tình đi vào cả phòng chăm sóc đặc biệt dành cho trẻ sơ sinh.

Cửa sau bao giờ cũng dễ vào hơn cửa trước. Trong phòng chăm sóc đặc biệt cũng có mấy con zombie do nhân viên y tế biến thành, nhưng không còn một đứa trẻ sơ sinh nào sống sót. Sau khi An Nhiên giải quyết xong mấy con zombie y tá và trẻ sơ sinh đó, con dao gọt hoa quả trong tay cô đã bị cùn cả rồi, nếu cứ dùng tiếp, chẳng biết lúc nào nó sẽ xong đời.

Hết cái khó này tới cái khó kia!

Đầu tiên là tìm cách cứu con, cứu được rồi thì lại không có gì để ăn uống, bây giờ đến cả con dao trên tay cũng sắp cùn đến mức không dùng được nữa.

An Nhiên đứng trong phòng chăm sóc đặc biệt, ngước nhìn con dao gọt hoa quả gần như vô dụng trong tay, cô cúi đầu thở dài.

Nếu không có dao, chả lẽ cô phải dùng tay xé xác zombie à? Đây đâu phải là đóng phim!

Tuy rằng con dao đã gần hỏng, nhưng An Nhiên vẫn không nỡ vứt đi. Dù sao thì nó vẫn là dao mà!

Cô cất con dao cẩn thận vào túi áo mình, xuyên qua phòng chăm sóc đặc biệt, đi đến cửa trước của phòng hồi sức. Tại đây, An Nhiên kiểm tra xung quanh một lượt.

Lúc trước, cô vào được phòng l*иg ấp vì cái cửa trượt của phòng đó vốn không khóa kĩ. Có thể đẩy từ bên ngoài, trong phòng cũng có một nút mở cửa tự động, giúp người ta dễ dàng ra vào mà không cần tốn sức. Phòng chăm sóc đặc biệt cũng có một nút như vậy.

Cô về đúng lúc, vừa cho Oa Oa và Trần Kiều con bú xong, cô liền chạy ngay sang phòng chứa đồ cho trẻ sơ sinh lấy chiếc kềm vừa tìm được trước đó, rồi quay lại bên trong cửa phòng chăm sóc đặc biệt, mở cánh cửa nặng nề, tay phải cầm kềm, tay trái nắm chặt con dao gọt hoa quả đã cùn lưỡi, lặng lẽ co mình trong góc tường chờ đợi.

Lúc ấy, cô còn nghĩ không biết có nên tìm phòng phẫu thuật để lấy một con dao mổ làm vũ khí không. Dù sao thì dao mổ cũng đáng tin hơn dao gọt hoa quả. Nhưng rõ ràng, tất cả các phòng mổ của bệnh viện này đều nằm trên tầng thượng - ngay cả ca mổ lấy thai, sản phụ cũng phải được đẩy từ tầng ba lên tận tầng trên cùng để phẫu thuật.

Vậy thì trong khoa sơ sinh có thể có gì? Ngoài những dụng cụ y tế thông thường như kềm, kéo, thì những vũ khí sắc nhọn mà An Nhiên có thể tìm thấy e rằng chỉ có thể là những chiếc kim tiêm trong phòng chăm sóc đặc biệt. Nhưng đó lại là loại kim nhỏ nhất, mảnh nhất!

Vậy nên, nếu An Nhiên muốn có một con dao mổ, ít nhất cô phải tiêu diệt sạch lũ zombie trên tầng thượng. Mà hiện tại, việc cô có thể rời khỏi tầng năm đã là chuyện rất khó rồi.

Kéo y tế thì đúng là một vũ khí lợi hại, nhưng khi đã gϊếŧ quá nhiều zombie rồi thì vũ khí cũng trở thành vật tiêu hao. An Nhiên phải biết tiết kiệm. Có kềm thì tạm thời dùng kềm thử trước đã. Còn kim tiêm thì... cô quyết định về sau sẽ khổ luyện bí kíp “Tiểu Lý Phi Châm”, xem thử tập mười năm tám năm, đợi khi đã lụ khụ tuổi già, có thể bắn kim bay như tên, dùng để tiêu diệt zombie hay không.

Chất lượng của chiếc kềm còn tốt hơn cả con dao gọt hoa quả. Dù sao thì đây cũng là kềm y tế, lại là loại dài, làm bằng thép tinh luyện, đầu nhọn hoắt, hoàn toàn có thể dùng như một vũ khí tấn công. Còn con dao gọt hoa quả thì chỉ vài đồng một cái, có khi còn rẻ hơn cả chiếc kềm.

Dao gọt hoa quả của An Nhiên đã bị sứt mẻ lưỡi, nếu cứ tiếp tục dùng thì chắc chắn sẽ hỏng hoàn toàn. Cô nghĩ trong lúc nguy cấp nhất, phải giữ nó lại để dùng làm vũ khí cuối cùng cứu mạng mình. Bây giờ đương nhiên phải tiết kiệm.

Phòng chăm sóc đặc biệt nằm ở đầu hành lang tầng năm, trong khi phòng lòng ấp năm ở cuối hành lang. Cánh cửa vừa mới mở liền phát ra một tiếng động nhỏ, nó lập tức thu hút vài con zombie ở gần đó. Nhưng vì bên trong không còn tiếng động nào tiếp nên chúng mất phương hướng rồi lần lượt lảo đảo rời đi.

An Nhiên trong góc tường thở phào nhẹ nhõm, cô từ từ bước ra khỏi cửa phòng chăm sóc đặc biệt. Cô đứng ở cuối hành lang, ngước mắt nhìn quanh, ngay lập tức xác định vị trí một cái nôi trẻ em và một chiếc balô lớn đang nằm bên cạnh vài con zombie. Sau đó, cô âm thầm di chuyển từng bước từng bước một, lặng lẽ đi về phía đó.