Nằm trên chiếc giường đơn chật hẹp cùng hai đứa trẻ, đột nhiên An Nhiên cảm thấy có một cái giường để ngủ thật hạnh phúc không thể nào tả xiết. Đời người hiếm khi được an nhàn như thế này, cô chẳng muốn bước ra khỏi đây cả đời.
Nhưng chuyện này cũng chẳng thực tế chút nào!
Một lát sau, An Nhiên còn chưa ngủ say, con trai Trần Kiều lại bắt đầu khóc. An Nhiên cho bé uống nốt bình sữa đã pha cuối cùng, thầm nghĩ, ở đây sữa bột với bỉm tuy nhiều, nhưng lại chẳng còn nước.
Trên tường phòng chứa đồ cho bé có treo một chiếc máy lọc nước, loại có kèm chức năng làm nóng, ntuy nước lọc ra không đến mức đen kịt, song cũng có màu nâu đất đậm. Nghĩ đến hệ thống lọc nước của bệnh viện đã thành ra thế này rồi, nói gì đến mấy loại máy lọc nước nửa vời ở nhà dân thường.
Nguồn nước có bị ô nhiễm hay không, An Nhiên không biết. Nhưng là một người hiện đại, có dám uống thứ nước vàng vàng đen đen này không? Cho dù người lớn dám uống, thì có dám cho trẻ sơ sinh uống không?
Vì vậy, cô vẫn phải ra ngoài tìm nước khoáng!
Nghĩ đến nước khoáng, An Nhiên liền cảm thấy miệng đắng lưỡi khô. Trạng thái khó chịu này khiến trong lòng cô không khỏi dâng lên cơn giận. Nói thật, tình trạng hiện tại của cô đã vượt quá giới hạn chịu đựng của cơ thể rồi. Hai đứa trẻ chốc chốc lại khóc, tè rồi lại ị, đến thời gian chợp mắt cô cũng không có. Khó khăn lắm mới cho hai đứa ăn no, đợi chúng ngủ xong, cô còn phải ra ngoài gϊếŧ zombie để giải quyết nguy cơ sinh tồn.
Mà con gái Oa Oa của cô có thể uống sữa mẹ, nhưng sữa của cô cũng chỉ đủ cho mình Oa Oa thôi, nuôi thêm một đứa nữa thì không đủ. Vốn dĩ cô chẳng cần phải cất công đi tìm nước khoáng pha sữa cho Oa Oa, nhưng giờ vì có thêm con trai của Trần Kiều, nên An Nhiên vốn đã mệt muốn chết rồi lại còn phải cất công đi tìm nước khoáng cho nhóc con này.
Cô đâu phải thiên sứ xinh đẹp, lương thiện, dịu dàng đa tình bẩm sinh. Cô cùng lắm chỉ là một dân thường nơi phố chợ, tầm nhìn hạn hẹp chỉ biết đến cơm áo gạo tiền.
Cũng chẳng biết tên Chiến Luyện mù mắt kia chấm cô ở điểm nào mà cứ nhất quyết lừa cô đi kết hôn! Một người trần tục như cô cũng sẽ có lúc thực dụng, cũng biết toan tính. Những chuyện được mất liên quan đến sinh tồn này, đương nhiên An Nhiên cũng phải nghĩ tới!
Chưa nói đến chuyện khác, chỉ riêng sự tồn tại của con trai Trần Kiều đã khiến việc cô phải làm bây giờ nhiều gấp đôi. Chăm sóc một đứa trẻ vốn đã là chuyện vặt vãnh phiền phức, giờ còn phải chăm hai đứa, huống chi đang ở thời tận thế. Ai gặp phải chuyện như cô mà không sinh lòng phiền muộn chứ? Bất cứ ai cũng sẽ thế thôi!
Hơn nữa, con trai Trần Kiều đâu phải con ruột của cô, dựa vào đâu mà Trần Kiều chẳng quan tâm chút nào, lại bắt cô phải nhọc lòng lo lắng?
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cũng may con trai Trần Kiều rơi vào tay An Nhiên, chứ nếu là bất kỳ người nào khác gặp phải hoàn cảnh sinh tồn như An Nhiên lúc này, liệu có ai thèm quan tâm đến sự sống chết của con trai Trần Kiều không? Khéo đã sớm vứt thằng nhóc sang một bên mặc kệ rồi.
An Nhiên vừa giận dữ, vừa âm thầm tự phong cho mình danh hiệu thiên sứ. Những việc cần làm cho con trai Trần Kiều, cô vẫn làm không thiếu việc nào. Cô chỉ cảm thấy trong lòng nuốt không trôi cục tức này, nhưng biết làm sao được?
Cô có thể trút giận lên người một bé con mới sinh được hai ngày sao? Chắc chắn là không thể. Cho nên, An Nhiên phải đưa hai đứa trẻ ra ngoài, ít nhất là phải đưa xuống tầng bốn. Sức lực cô có hạn, không thể nào vừa chém gϊếŧ mở đường máu sinh tồn, vừa còn đủ sức mang theo hai đứa trẻ chạy nhảy khắp nơi.
Cô muốn trả nhóc con này lại cho Trần Kiều. Cô Trần Kiều đó đang treo mình trên mái che mưa tầng ba, cũng chẳng biết là đã leo lên hay leo xuống, hay là chết đói tại chỗ rồi. Nhưngchẳng phải ở tầng bốn vẫn còn Hồ Trinh giường số 17 đó sao?
Có lẽ con của Hồ Trinh đã bị zombie ăn thịt mất rồi. Mặc dù trong phòng chiếu đèn tối om, nhưng An Nhiên đã xem xét rất kỹ những con zombie sơ sinh nằm trong l*иg ấp bị cô xử lý, trên vòng tay định danh không hề có tên của chị ấy. Mà cả khoa sơ sinh ở tầng năm này chỉ có Oa Oa và con trai của Trần Kiều là còn sống sót, cho nên con của Hồ Trinh ra sao, kết quả đã quá rõ ràng.
An Nhiên không biết, giữa việc nói cho Hồ Trinh biết con của chị ấy đã biến thành zombie, hay là bị zombie ăn thịt, thì kết quả nào sẽ khiến chị ấy cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Cô chỉ biết là dù con của Hồ Trinh có ra sao đi nữa, thì đối với chị ấy, đó vĩnh viễn không thể là một tin tốt lành.
Vừa suy tính xem bước tiếp theo nên đi thế nào, An Nhiên vừa nằm xuống chiếc giường nhỏ, nghiêng người che chở cho hai bé con rồi thϊếp đi lúc nào không hay. Giấc này cô ngủ cũng khá ngon, tầm khoảng một tiếng đồng hồ mới tỉnh. Mặc dù là bị tiếng khóc của Oa Oa đánh thức, nhưng có thể ngủ được một giấc dài như vậy, cô cũng cảm thấy mãn nguyện rồi.
Tỉnh dậy với cái đầu còn hơi mụ mẫm, An Nhiên cho Oa Oa bú một bữa, thay tã giấy sạch sẽ, rồi lại nghĩ đến chuyện con trai của Trần Kiều lát nữa tỉnh dậy cũng cần phải uống sữa. Cô bèn bế Oa Oa đi ra lối đi nội bộ chuyên dụng của tầng năm, cẩn trọng đi loanh quanh xem xét.
Đã gọi là đi dạo ngắm nghía mà lại phải rón rén cẩn trọng, nghe thì thật mâu thuẫn, nhưng chuyện đời thiên biến vạn hóa khó lường.
An Nhiên cảm thấy mình cứ như đang đi lại trong một bộ phim kinh dị vậy. Mà cái mô típ quen thuộc của phim kinh dị chính là biết đâu rẽ qua góc tường lại đυ.ng ngay phải ma. Lúc này, An Nhiên đang bế Oa Oa, đương nhiên cô phải hết sức cẩn thận mà dò dẫm từng bước.
Lối đi nội bộ này rất hẹp, bên trái là những tấm kính trong suốt, còn bên phải là các dãy phòng. Trông có vẻ như rất nhiều cánh cửa phòng đều đang đóng chặt, trên cửa cũng chẳng dán biển hiệu để chỉ rõ phòng này dùng làm gì. An Nhiên thử mở một gian phòng ra, bên trong tối đen như mực, nương theo ánh nắng hắt vào từ cửa sổ, cô nhìn thấy hình như là từng thùng thuốc xếp chồng lên nhau.
“Dung dịch Natri Clorid?” An Nhiên nhìn cái tên trên thùng hàng, ngẫm nghĩ một hồi lâu mới vỡ lẽ: “Đây chẳng phải là nước muối sinh lý sao? Oa Oa, con nhìn xem, chúng ta có cái để uống rồi.”
Nước muối sinh lý có thể dùng để pha sữa bột mà! Tuy là nước nguội, nhưng đặt vào máy hâm sữa để làm nóng lên một chút rồi pha sữa thì vẫn dùng được, dù sao cũng tốt hơn là để cho con trai Trần Kiều bị chết đói.
Hơn nữa, đây cũng chỉ là biện pháp cấp bách tạm thời. An Nhiên tính sao cho con trai Trần Kiều cầm cự khoảng hai ngày, đợi đến khi cô lấy lại sức, cô vẫn phải đi ra ngoài, lách qua đám zombie kia để tìm nước khoáng pha sữa cho thằng bé. Đến lúc đó, số nước muối sinh lý còn lại này có thể để dành cho cô uống.
An Nhiên một tay bế Oa Oa đã ngủ say, tay kia lấy một chai nước muối sinh lý từ chiếc thùng đang mở nắp, rồi vội vàng quay trở lại phòng nghỉ. Cô đặt Oa Oa nằm xuống giường, sau đó lật đật chạy sang phòng thao tác, rút nước muối sinh lý từ trong chai ra, đổ vào bình sữa rồi đặt vào máy hâm để làm nóng.
Một chai nước muối sinh lý rất lớn, chỉ cần rót đầy một nửa bình sữa là đủ. Con trai Trần Kiều mỗi lần cũng chỉ uống tầm hơn một trăm ml sữa, nên An Nhiên rất tỉ mỉ, thằng bé uống bao nhiêu thì cô pha bấy nhiêu. Còn phần nước muối dư lại, An Nhiên cứ xem như đó là nước khoáng, uống hết sạch.
Chiếc máy hâm sữa đã được An Nhiên chuyển sang phòng đồ dùng trẻ sơ sinh từ trước. Có lẽ vì thảm họa ập đến quá bất ngờ, nên cứ hễ trời tối là bên ngoài bệnh viện lại tối đen như mực. Ngoại trừ mấy ngọn đèn đường chạy bằng năng lượng mặt trời ra thì chẳng thấy chút ánh sáng nào, có vẻ như thành phố đã bị mất điện trên diện rộng rồi.