"Sao thế con? Mau ngủ đi chứ, con ngủ mẹ mới ngủ được, con xem bạn ngủ rồi kìa, sao con vẫn chưa chịu ngủ." An Nhiên tiều tụy, bất lực cúi đầu nhìn bé con trong lòng, chẳng hiểu đứa trẻ này bị làm sao nữa, mấy lần trước cứ ăn no là ngủ, giờ thì bị sao thế này?
Sau đó, cô mới chậm chạp cảm nhận được cánh tay nóng lên, nhiệt độ truyền ra từ chiếc bỉm quấn mông bé con, nó đã tè một bãi to tướng.
"Ồ, hóa ra là con tè rồi, mông con khó chịu phải không?"
An Nhiên đặt bé con đang khóc không ngừng vào l*иg ấp ánh sáng xanh, xé bỏ chiếc bỉm trên người con ra. Trong nháy mắt, cái mông nhỏ hay hành người này liền hết khóc, còn hừ hừ hai tiếng như vẻ bất mãn gì đó, rồi nghiêng cái đầu nhỏ lăn ra ngủ.
"Con thực dụng quá đấy, lợi dụng mẹ xong là ngó lơ mẹ luôn."
An Nhiên bĩu môi cười khẽ, sau sự cố nho nhỏ này, đầu cô đỡ đau hơn nhiều, tinh thần cũng khá hơn, nhờ vậy mà IQ mới miễn cưỡng được đứa nhỏ kéo quay trở lại. Cô vứt chiếc bỉm trên tay xuống đất, bắt đầu mò mẫm trong phòng ánh sáng xanh xem có tìm được bỉm mới hay không.
Thật ra theo tư duy thông thường, vứt rác bừa bãi đương nhiên không tốt, nhưng trong tình cảnh này, cô phải mò mẫm trong bóng tối, nên cô cũng chẳng còn sức đi tìm thùng rác. Hơn nữa khắp nơi toàn là xác và xương cốt của zombie, nếu cứ phải câu nệ tiểu tiết thì An Nhiên sẽ mệt chết mất.
Theo lý mà nói, quy định của phòng l*иg ấp này là các bé đều phải cởi hết quần áo, phụ huynh không được mang theo thứ gì cho con, vì thế nên bỉm, sữa bột hay mấy thứ tương tự đều là do bệnh viện cấp thống nhất, chắc hẳn phải có chỗ nào đó chuyên để cất giữ những thứ này chứ.
Nghĩ vậy, An Nhiên tìm kiếm cực kỳ cẩn thận. Tâm trí vừa tập trung liền phát hiện ra điều bất ngờ. Cô mò thấy một cánh cửa ở bên ngoài phòng l*иg ấp, ngay trên cái hành lang bao quanh phòng. Mở cửa ra, ánh sáng chan hòa, không khí trong lành, bên trong chính là một căn phòng rất lớn, còn có cả một lỗ thông gió.
Nhìn từ lỗ thông gió ra bên ngoài, cũng chẳng biết là cái góc nào của bệnh viện, bên dưới có hai con zombie đang đứng, chúng mặc quần áo bác sĩ và y tá, có lẽ lúc đang đi làm đã lén lút ra đây để trốn việc hay gì đó.
Trên chiếc bàn màu xanh da trời sạch sẽ bày đầy bình sữađồng bộ của bệnh viện, không có nhãn hiệu, chỉ dán tem của bệnh viện. Có cái nắp đã mở, có cái vẫn còn mới nguyên thì được đặt sang một bên. Trong mấy cái tủ khử trùng y tế treo trên tường và mấy ngăn tủ nhỏ dưới gầm bàn, khi mở ra bên trong xếp đầy những hộp sữa, nhưng chúng đều là nhãn hiệu trong nước, hiệu XX.
"Bệnh viện này còn phông bạt là cho trẻ con uống sữa bột nhập ngoại cơ đấy!"
An Nhiên nhìn mấy hộp sữa đó, hừ một tiếng, chỉ để bày tỏ sự bất mãn của mình thôi. Bây giờ đang ở trong hoàn cảnh nào chứ, đến ăn còn chẳng đủ no, nào còn dám kén chọn sữa cho lũ trẻ sao? Đương nhiên là không thể rồi.
Ngoài sữa bột ra, trong phòng này còn có rất nhiều bỉm, khăn giấy ướt khử trùng, còn có cả dụng cụ hút mũi, nhíp, kéo y tế các loại... tất cả những thứ trẻ sơ sinh cần dùng đều có đủ cả.
Ra khỏi phòng, An Nhiên men theo hành lang tiếp tục tìm kiếm phía trước, cô lại phát hiện thêm một cánh cửa. Cô mở ra xem thử, đó là một phòng nghỉ trông rất nhỏ nhưng sạch sẽ và gọn gàng, có lẽ kiêm luôn cả phòng thay đồ của y bác sĩ. Trên tường đóng một hàng tủ, trong tủ có vài bộ đồng phục bác sĩ y tá dự phòng.
Ngoài ra, An Nhiên còn bất ngờ tìm thấy một hộp sôcôla lớn và vài cây kẹo mυ"ŧ trong một ngăn tủ, chắc là của cô y tá nào đó lén giấu vào để ăn riêng.
Trên hộp sôcôla còn buộc một sợi dây ruy băng, trên ruy băng có gài một tấm thiệp nhỏ, bên trên viết một câu: [Anh biết cuộc đời rất ngắn, gả cho anh nhé, để cuộc đời ngắn ngủi của anh trở nên phong phú và bao la].
Đây là một tấm thiệp cầu hôn, những dòng chữ bên trên chẳng liên quan gì đến An Nhiên, nhưng lại vô cớ khiến cô đỏ hoe mắt. Cô hơi cảm khái, cảm thấy bản thân dường như vừa chứng kiến một mối tình, lại vừa nhìn thấy một sự tiếc nuối.
Cũng chẳng trách cô y tá nhận được hộp sô-cô-la này lại mang nó vào đây, chắc chắn cô ấy đã vô cùng hạnh phúc khi nhận lấy nó, trong lòng ngọt ngào chờ đợi ngày trở thành cô dâu của người đàn ông nào đó. Nhưng cô ấy chưa từng nghĩ tới, còn chưa kịp ăn hết sô-cô-la trong hộp thì đã gặp phải tận thế.
Vậy người đàn ông cầu hôn kia thì sao? Không biết đã biến thành zombie rồi, hay vẫn đang chờ đợi cô dâu tương lai của mình trở về?
Hoặc có lẽ cả hai đều không phải, chỉ đơn giản là anh ta lựa chọn quay lưng bỏ chạy chẳng hạn.
Trong lòng An Nhiên mang mác buồn, cô men theo phòng nghỉ tiếp tục đi về phía trước, qua mấy cánh cửa, đối diện với cửa sau của phòng chăm sóc đặc biệt (ICU). Lúc này cô mới phát hiện, đây dường như là một lối đi nội bộ chuyên dụng, lối đi này có thể còn chạy bao quanh khoa sơ sinh ở tầng năm một vòng.
Ở đây chắc sẽ có một cánh cửa kết nối trực tiếp từ lối đi nội bộ tầng năm với cầu thang thoát hiểm, chẳng phải thiết kế bệnh viện thông thường đều như vậy sao? Loại lối đi chằng chịt nối liền với nhau, dù không nối với cầu thang thoát hiểm, thì cũng có khả năng nối với một lối đi xuống lầu dưới. Mục đích là để phòng ngừa xảy ra hỏa hoạn hay sự cố, giúp kịp thời di chuyển trẻ sơ sinh. Nhưng tạm thời An Nhiên vẫn chưa tìm được cánh cửa này mà thôi.
Cô không dám tiếp tục thăm dò xa hơn nữa, sợ mình đi xa quá thì bé con và con trai Trần Kiều sẽ khóc, cho nên An Nhiên quay trở lại. Đến bên ngoài phòng l*иg ấp ngay ở phía bên kia hành lang, An Nhiên tìm thấy một cái cửa trượt, bên trong là một gian phòng không nhỏ.
Trong gian phòng đặt những ngăn tủ chia ô, bên trong chứa quần áo của các em bé. Trên tường của gian phòng lại là một bức tường kính trong suốt, được ngăn cách bằng một tấm rèm màu xanh da trời. Bình thường khi phụ huynh muốn thăm con, y tá sẽ bế em bé đến chỗ này để phụ huynh nhìn qua lớp kính.
An Nhiên kéo tấm rèm kia ra, nhìn lũ zombie đang đi lại vật vờ bên ngoài bức tường kính, trong lòng không kìm được run rẩy, không rõ là sợ hãi hay đắc ý. Cô có thể nhìn thấy chúng, còn chúng lại như không hề nhìn thấy cô.
Sau đó, từ sau bức tường kính, An Nhiên chú ý quan sát kỹ những con zombie trong khoa sơ sinh. Khi cô mới vào đây, dường như vẫn chưa có nhiều zombie mọc răng nanh đến thế, nhưng bây giờ nhìn lại, số lượng zombie mọc răng nanh so với lúc trước cô ra ngoài cướp giỏ hoa quả đã nhiều hơn rất nhiều.
Tốc độ tiến hóa của chúng rất nhanh, nhưng không biết thứ gì khiến chúng tiến hóa? Giống nhưu con người cần thức ăn? Hay là giống thực vật cần ánh sáng và nước?
Những chuyện này chỉ có thể đợi sau này tìm người thông minh để hỏi thôi, An Nhiên quá ngốc, cô không có tâm trí phân tích những thứ này, cô chỉ muốn mang theo hai đứa trẻ sống sót là được.
Nắm rõ được môi trường xung quanh, An Nhiên yên tâm hơn một chút. Cô chuyển con mình và con trai Trần Kiều đến phòng nghỉ của bác sĩ y tá trong hành lang nội bộ, không thể cứ để hai đứa trẻ mãi trong phòng l*иg ấp được. Sau đó cô mới tháo vải đen trên mắt bọn trẻ xuống, rồi đi đến gian phòng kia tìm quần áo, thay đồ cho cả hai bé con.
Tương Thành vào đầu thu đã bắt đầu se lạnh, nhưng bệnh viện vẫn chưa mất điện, điều hòa trung tâm vẫn đang hoạt động nên ở trong này cũng không cần mặc quá dày.