Chương 33: Hiện tượng lạ

Lòng An Nhiên bỗng trĩu nặng. Cô ý thức được rằng lũ zombie thật sự đang tiến hóa. Cô thầm thấy may mắn vì đã xử lý lũ zombie sơ sinh trong phòng l*иg ấp từ trước.

Nhưng đồng thời, An Nhiên cũng thấy vô cùng hoảng sợ. Khi nguy cơ sinh tồn ngày một lớn hơn, một mình cô kéo theo hai đứa trẻ phải sống sót thế nào đây?

Nhưng chỉ một lát sau, những con zombie bên ngoài đã mất phương hướng và tản đi. Ý thức trách nhiệm của một người mẹ lại khiến An Nhiên vực dậy tinh thần. Không vực dậy không được! Bây giờ cô không thể chết, không thể suy sụp, vì một khi cô chết đi, không phải là mạng của mình cô, mà là cả ba!

Tim cô đập thình thịch. Cô xách giỏ quà vào trong phòng l*иg ấp. Chuyến đi này cũng không tốn quá nhiều thời gian, Oa Oa và con trai Trần Kiều vẫn chưa tỉnh. Giữa phòng l*иg ấp và cánh cửa kim loại bên ngoài có một hành lang khá dài được ngăn cách bởi một cánh cửa mỏng hơn. Nếu cô bóc giấy gói ni-lông trong hành lang này, lũ zombie bên ngoài sẽ không nghe thấy. An Nhiên liền đi vào đó, dựa vào cửa rồi bắt đầu mở giỏ quà.

Giỏ quà rất lớn, vì là của người nhà tặng bác sĩ nên bên trong rất đầy đặn, hoa quả cũng tươi ngon. Có táo, lê, chuối và một quả dưa Hami. Ngoài ra còn có một ít vải, nhãn, bơ. Những loại quả này không cùng một mùa, nhưng có hề gì chứ? Với nền nông nghiệp phát triển ngày nay, việc gom đủ các loại quả trái mùa vào chung một giỏ quà là chuyện quá đơn giản.

An Nhiên không có nước để rửa tay, đành dùng đôi tay bẩn thỉu chọn một ít hoa quả. Cô cảm thấy mình đã đói quá lâu, nên ăn một loại quả gì đó bổ một chút. Vậy nên cô cầm một quả bơ lên bóc vỏ rồi ăn.

Một quả bơ không đủ no, cô lại ăn thêm một quả nữa. Nhưng mới ăn được nửa quả thứ hai thì An Nhiên đã thấy no rồi. Cô cầm nửa quả bơ còn lại trên tay, An Nhiên ngáp một cái, nghiêng người nằm xuống sàn, mệt lả và ngủ thϊếp đi.

Bên ngoài bệnh viện, trong đêm đen, cơn mưa lúc trút xuống lúc nãy vừa tạnh lại bắt đầu nặng hạt. Khoảng sáu giờ tối, bầu trời lại dần hửng sáng, trời sắp sáng rồi.

Trong căn phòng ánh sáng xanh, An Nhiên cuộn mình lại, cô hoàn toàn không phát hiện ra những dị tượng trên bầu trời, dù có phát hiện thì cô cũng chẳng còn sức để quan tâm.

Lúc mê man, cô cảm thấy toàn thân như đang ở trong hầm băng, nhưng bốn lỗ thủng do zombie cắn trên xương bả vai và cổ lại nóng rát như lửa đốt, chẳng mấy chốc đã khiến cô cảm thấy cả người nóng ran.

Cô trở mình, nằm thẳng trên sàn nhà lạnh lẽo, lòng và mu bàn tay của cả hai tay vừa ngứa vừa đau, dường như có thứ gì đó trong lòng bàn tay đang muốn trồi ra ngoài.

An Nhiên khó chịu áp lòng bàn tay xuống sàn nhà rồi mò mẫm, cô vô tình nắm phải một hạt bơ, liền dùng sức bóp chặt nó. Cảm giác như trong cơ thể cô lúc này đang có thứ gì đó mọc ra, còn trong đầu thì như đang tích tụ một tia sét, khiến đầu cô choáng váng. Cô tưởng mình sắp chết đến nơi.

Đột nhiên, tia sét trong não nổ tung, một tiếng "bùm" vang lên trong đầu An Nhiên, hai tai cô ngay lập tức mất đi thính giác. Cơ thể An Nhiên đang nằm trên mặt đất bỗng như bị một bàn tay vô hình to lớn nhấc bổng nửa thân trên lên, đầu cô rũ xuống vô lực rồi ngửa ra sau, đôi mắt đột ngột mở trừng. Đồng tử xanh non mơn mởn như chồi xuân sau cơn mưa, nhưng chỉ trong nháy mắt lại khôi phục thành màu đen. Cô tỉnh táo lại đôi chút, bắt đầu thở hồng hộc như người vừa suýt chết đuối.

Một thứ gì đó giống như que tre mảnh chọc vào cổ tay An Nhiên. Trong ánh sáng xanh mờ ảo, cô cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều, rồi ngã vật xuống nền đất cứng lạnh lẽo. Đầu óc ong ong, cô giơ tay lên nhìn, hóa ra là hạt bơ trong tay cô đã nảy mầm!

Thứ giống như que tre mảnh đó mọc ra từ đầu nhọn của hạt bơ. Trong bàn tay đang ngứa ngáy căng tức của An Nhiên, nó mọc ra lá với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được. Lá cây to dần và rộng ra, cuối cùng dài đến cả thước mới ngừng lại.

Đây đúng là một thế giới kỳ diệu! An Nhiên ngẩn người nhìn hạt bơ trong tay một lúc lâu, sau đó ném hạt bơ kỳ lạ đó đi, định tiếp tục nhắm mắt nghỉ ngơi một chút.

Cô nghĩ chắc tất cả những chuyện này là do cô đang nằm mơ, đợi đến khi cô mở mắt ra, thế giới sẽ khôi phục lại dáng vẻ vốn có của nó!

Tiếng ê a của đứa trẻ vang lên trong căn phòng ánh sáng xanh đang chìm trong bóng tối đen kịt, xem ra bé con đã tỉnh rồi.

An Nhiên hết cách, gượng dậy cơ thể lúc nóng lúc lạnh bò vào trong phòng cố chịu đựng lết đến bên cạnh l*иg ấp của bé con. Cô khó nhọc đứng dậy, bế bé con ra khỏi l*иg ấp, ngồi bệt xuống đất cho con bú. Đang cho bú, An Nhiên ngã ra đất ngủ thϊếp đi lúc nào không hay.

Cô thực sự quá mệt rồi, hiện tại ngoại trừ việc lặp lại động tác bế con và cho con bú một cách máy móc, trong đầu An Nhiên chẳng thể suy nghĩ được gì nữa.

Sau khi thϊếp đi chưa được bao lâu, bé con bú hết sữa ở một bên ngực của An Nhiên, nhả ra rồi lại há miệng gào khóc. An Nhiên định cứ nhắm mắt mặc kệ cho con khóc một lúc, cô mệt đến mức chẳng còn tâm tríđâu mà làm mẹ nữa.

Nhưng bé con cũng đói, nó cứ khóc mãi, làm cho con trai của Trần Kiều ở bên cạnh cũng thức giấc theo. Thế là hai đứa trẻ cùng nhau khóc, An Nhiên đành phải ôm cái đầu đau như búa bổ ngồi dậy, đổi bên cho bé con trong lòng bú bầu ngực còn lại.

Sau đó cô vừa cho con bú, vừa đứng dậy cho con trai Trần Kiều uống sữa. Đang cho ăn, An Nhiên cảm thấy mình đứng thôi cũng có thể ngủ gật được. Và cô đã thật sự thϊếp đi một chút khi còn đang đứng, rồi đột nhiên chân mềm nhũn, An Nhiên giật mình tỉnh lại, sợ đến thót tim, cô suýt chút nữa đã làmbé con ngã .

Cho con trai Trần Kiều uống sữa xong, con cô cũng đã ăn no, nhưng lần này bé con không ngủ nữa. Ăn no xong nó lại bắt đầu gân cổ lên gào khóc.