An Nhiên cắn môi suy nghĩ một lúc lâu. Cô không có kinh nghiệm sinh tồn trong thời tận thế, chỉ đành ngây ngô lôi hết tiền giấy trong ví ra, cẩn thận gấp lại rồi nhét vào túi áo bên kia.
Thế giới bên ngoài giờ đã ra sao, không ai biết được. Biết đâu ở một nơi nào đó rất xa, xã hội loài người vẫn hoạt động bình thường thì sao? Nếu vậy thì từ giờ An Nhiên cứ tích cóp tiền giấy, chờ sau này đến được nơi bình thường, chẳng phải cô sẽ thành đại gia hay sao?
Nghĩ như vậy, An Nhiên lại thấy cuộc sống sau này của mình vẫn còn nhiều hy vọng. Hành động này, nếu nghĩ một cách lạc quan, cũng coi như là một cách tự an ủi bản thân.
Với cái suy nghĩ tự an ủi đó, An Nhiên đút túi tiền giấy quay lại phòng l*иg ấp. Nhưng khi nhìn những zombie sơ sinh đang nằm trong l*иg kính, chút tâm trạng tốt đẹp vừa nhen nhóm đã lập tức tan biến. An Nhiên thở dài, trong lòng cô không nỡ, nhưng vẫn nhắm mắt lại, lần lượt kết liễu từng đứa một.
Thật tạo nghiệt!
Những xác zombie sơ sinh bé nhỏ khiến lòng An Nhiên trĩu nặng đến tột cùng. Nhưng nếu cô không xử lý chúng, lỡ như chúng tiến hóa thành loài có thể bò ra khỏi l*иg kính trong lúc cô ra ngoài gϊếŧ zombie thì sẽ gây nguy hiểm đến tính mạng của Oa Oa và con trai Trần Kiều.
Đôi khi, một phút mềm lòng sẽ phải trả giá rất đắt. Ván cược này, An Nhiên không dám mạo hiểm.
Cô mất khoảng một giờ để dọn dẹp sạch sẽ tất cả zombie sơ sinh trong l*иg kính và lấy kim cương từ trong đầu chúng. Sau khi xong xuôi, An Nhiên đã đói lả.
Trong lúc đó, con trai Trần Kiều tỉnh dậy một lần, An Nhiên cho thằng bé bú một ít sữa trong máy hâm sữa. Oa Oa cũng tỉnh một lần, bé con khóc oe oe vài tiếng, An Nhiên liền cho bé con bú sữa mẹ. Lần này, hai bên ngực lại bị Oa Oa bú cạn sạch. Nếu An Nhiên không ăn gì thêm, e rằng cô sẽ mất sữa.
Trong lòng cô thấy sốt ruột. Cô cho Oa Oa bú thêm 30ml sữa bình, trông bé con có vẻ hơi no, chép miệng một cái rồi lại ngủ thϊếp đi.
Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, An Nhiên vẫn chưa hề chợp mắt. Cô định nhân lúc bọn trẻ đang ngủ để ra khỏi phòng tìm chút gì đó để ăn.
Khi vừa đứng ở cửa lùa kim loại nhìn ra ngoài, An Nhiên đã thấy trước cửa phòng làm việc của bác sĩ có một con zombie đang đứng, dưới chân nó có một giỏ quà, chắc là của ai đó đã tặng cho bác sĩ.
Cô định sẽ lách qua khe cửa để ra ngoài lấy giỏ quà đó. Đương nhiên, việc này đòi hỏi phải có sự chuẩn bị chu toàn. Cả quá trình lấy giỏ quà lẫn lúc rút lui đều cần một kế hoạch vẹn toàn.
Đầu tiên, An Nhiên quay lại gom một ít tiền xu từ ví của các xác chết, nắm chặt trong lòng bàn tay. Tiếp theo, để lúc quay về không quá vội vàng, cô dọn dẹp sơ qua mấy cái xác đang kẹt ở khe cửa.
Cô đẩy hai cái xác trên cùng ra, để hai cái xác còn lại tiếp tục giữ cho cánh cửa không đóng sập lại, tiện cho việc cô rút lui vào phòng l*иg ấp.
Cô lặng lẽ đi đến cửa phòng làm việc, liếc nhìn con zombie kia, rồi nhấc giỏ quà lên và co giò chạy về. Lớp giấy bóng bọc ngoài giỏ quà phát ra tiếng sột soạt liên hồi, thu hút sự chú ý của vài con zombie trên đường.
Thấy có zombie chặn đường phía trước, An Nhiên quyết đoán ném nắm tiền xu trong tay về phía bức tường ở xa. Trên tường có treo mấy tấm tranh tuyên truyền làm bằng khung kim loại. Mấy đồng xu va vào đó, tạo ra những tiếng "loảng xoảng" như mưa rơi, vang hơn nhiều so với tiếng sột soạt của lớp giấy gói giỏ quà.
Lũ zombie đang định vây lấy An Nhiên bị tiếng tiền xu đập vào tường thu hút. An Nhiên cxách theo giỏ quà, giẫm lên xác con zombie đang kẹt ở cửa, thuận lợi vào được hành lang của phòng l*иg ấp.
Đương nhiên, lần này cô đã cẩn thận hơn chút. Vừa chạy vào phòng, cô liền quay lại nhìn thoáng qua. Quả nhiên, cô phát hiện một con zombie không giống những con khác, nó không đi về phía có tiếng tiền xu, mà lại lần theo tiếng sột soạt của giấy gói giỏ quà.
Thật ra, vốn dĩ nó đang đứng ngay cạnh phòng l*иg ấp. Khi An Nhiên xách giỏ quà chạy đến gần, nó cứ thế bám theo sau lưng cô, tiến thẳng đến khe cửa. Chỉ cần An Nhiên dừng bước chậm lại vài giây thôi, vai cô chắc chắn đã bị con zombie này tóm lấy.
Cô xoay người, chờ con zombie đuổi vào khe cửa, nhìn nó vấp ngã đè lên xác đồng loại. An Nhiên vung tay, dứt khoát kết liễu nó. Sau đó, cô liếc nhìn con dao gọt hoa quả đã mẻ lưỡi. lúc này, cô vẫn nép sau cánh cửa lùa bằng kim loại dày cộp, thở hổn hển, chờ cho lũ zombie vây quanh tự động rút đi.
Theo thời gian, dường như động tác lũ zombie này đã bớt cứng đờ, trông có vẻ linh hoạt hơn trước.
Ban đầu, dáng đi của chúng như những người bị thiểu năng trí tuệ đi lại khó khăn, còn bây giờ tay chân chúng đều có thể co duỗi, hình như khả năng bắt kịp âm thanh cũng nhạy hơn một chút.
Đến cả tiếng sột soạt rất nhỏ của giấy gói ni-lông chúng cũng không bỏ qua.