Chương 31: Cho con trai của Trần Kiều ăn

Loại kháng thể này sẽ tồn tại trong cơ thể đứa trẻ trong sáu tháng, sau sáu tháng mới biến mất.

Vậy nên có nhiều trang nuôi dạy con cái đều nói, trẻ sơ sinh trong vòng sáu tháng rất ít khi bị bệnh. Nhưng sau sáu tháng, kháng thể từ mẹ không còn nữa, em bé sẽ thường xuyên bị cảm cúm, viêm phổi các kiểu.

Đương nhiên, điều này cũng không phải tuyệt đối, có một số trường hợp trẻ chưa đến sáu tháng mà vẫn thường xuyên ốm vặt.

Nhưng chẳng phải ai cũng nói nuôi con bằng sữa mẹ là tốt nhất sao? Cơ thể người mẹ sẽ tự động lọc bỏ một vài chất có hại, biến máu thành dòng sữa để nuôi con.

An Nhiên cũng nghe bệnh viện tuyên truyền như vậy, nên vừa ôm Oa Oa liền cho bé con bú luôn.

Sau khi Oa Oa bú xong cô mới tìm thấy bình sữa, nên giờ có hối hận cũng vô ích, mọi chuyện đành xem ý trời vậy.

An Nhiên nhanh chóng gạt chuyện có nên cho con bú hay không sang một bên.

Vì mới xuống sữa chưa đầy một ngày, sữa của cô vốn chẳng có bao nhiêu, lại thêm Oa Oa đã đói không chịu nổi, nên hai bên ngực sớm đã bị bé con bú cạn cả rồi, làm gì còn sữa mà cho con trai của Trần Kiều bú nữa.

Lúc này, trong căn phòng chiếu đèn tối om, giờ cũng phải lúc để câu nệ mấy quy tắc như sữa cho trẻ sơ sinh phải pha xong uống liền hay chỉ được uống trong vòng hai tiếng.

Sợ con trai của Trần Kiều sẽ chết vì đói, An Nhiên liền cầm thẳng bình sữa ấm đó cho thằng bé bú.

Con trai của Trần Kiều cũng giống Oa Oa, thằng bé đã đói lắm rồi nên ăn rất khỏe.

Theo kiến thức phổ thông, lượng sữa của trẻ sơ sinh thường chỉ khoảng 30 đến 60ml, thế mà giờ thằng bé này lại tu hết 100ml từ bình sữa 300ml. Cứ cái đà này thì sẽ thành "vua dạ dày" mất.

Một tay cô ôm Oa Oa, một tay cầm bình sữa, An Nhiên nhìn con trai Trần Kiều bú xong rồi ngủ thϊếp đi trong l*иg kính, trên mặt bất giác nở một nụ cười.

Trẻ con mới sinh, cứ ăn no là ngủ, cũng dễ chăm thật.

Chỉ có điều, An Nhiên thấy đói bụng!

Trước đó, không biết cô đã lấy đâu ra nghị lực để chống chọi. Sau khi sinh con, cô chỉ nghỉ ngơi được vài tiếng rồi lại bắt đầu vật lộn khắp nơi. Khi chưa tìm được Oa Oa, cô không hề thấy đói. Bây giờ tìm được con rồi, cô lại cảm giác đói đến mức như ruột dán vào lưng.

Cô nhìn mấy bình sữa còn lại đầy ắp trên chiếc bàn sát tường, do dự một lúc, rồi liếʍ môi. Cô quay người tự tát cho mình một cái, khẽ mắng:

"Mình như thế là tạo nghiệp đấy! Tìm đâu mà chẳng có cái ăn? Sao lại phải tranh ăn với con nít chứ."

Mắng mình xong, An Nhiên quay người ôm Oa Oa đi đi lại lại trong phòng, nghĩ xem bây giờ mình nên làm gì tiếp theo.

Ở bên ngoài, chắc chắn trên người lũ zombie chưa tiến hóa hoàn toàn kia ít nhiều gì cũng sẽ có đồ ăn. Nhưng cô đang ôm Oa Oa, làm sao mà ra ngoài được? Lũ zombie ngây ngốc đó, biết đâu lại có một con bất thình lình tiến hóa thành công. Mang Oa Oa ra ngoài như thế quá nguy hiểm.

Nhưng nếu bảo cô để lại Oa Oa trong phòng toàn những zombie sơ sinh. Dù bây giờ chúng chưa biết bò, nhưng ai biết được lúc nào chúng sẽ biết bò chứ?

Zombie bên ngoài sẽ tiến hoá, nhưng không ai rõ chúng sẽ tiến hoá ra sao, hoặc cuối cùng sẽ biến thành quái vật gì. Vậy ai có thể đảm bảo những zombie sơ sinh trong l*иg kính sẽ không tiến hoá!

An Nhiên không thể chấp nhận việc bé con mà cô vất vả lắm mới tìm lại được sẽ gặp nguy hiểm vì sự bất cẩn của mình. Sau một hồi suy nghĩ, cô đặt Oa Oa đang ngủ say vào một chiếc l*иg kính trống, rồi bắt đầu lục lọi quần áo trên người mấy cái xác zombie dưới đất.

Ở đây có năm xác zombie, một bác sĩ và bốn y tá. Vì môi trường yêu cầu vô trùng, nên gần như họ không thể mang đồ ăn vặt vào phòng chiếu đèn. An Nhiên cũng không hi vọng gì nhiều, lục không có thì thôi. Cô lại tìm những viên kim cương chảy ra từ đầu chúng trên sàn và thu thập lại.

Trước đó ở chỗ cánh cửa lớn thông ra ngoài, An Nhiên cũng đã gϊếŧ mấy con zombie. Kim cương trong đầu chúng rơi vãi trên mặt đất mà cô vẫn chưa nhặt. Bây giờ tìm được Oa Oa rồi, An Nhiên mới có tâm trạng. Cô mở cửa phòng ra, nhặt hết kim cương lên, rồi lại lục soát quần áo của những con zombie đã bị cô gϊếŧ, tìm được một ít tiền, bật lửa và thuốc lá.

Nhìn một đống tiền xu, tiền lẻ, bật lửa và thuốc lá, An Nhiên cảm thấy hơi thất vọng. Mấy thứ này đều không ăn được. Nhưng mà không biết tiền có còn dùng được không? Sau này, nếu thế giới trở lại bình thường, liệu số tiền này vẫn còn giá trị chứ?