Chương 29: Tìm thấy bé con

Thế con gái cô đâu rồi? Trái tim An Nhiên đau nhói. Cô thẫn thờ rút tay ra khỏi chiếc l*иg kính, đưa mắt nhìn khắp căn phòng rộng lớn. Ngoài một chiếc l*иg ấp còn lại, không còn tiếng khóc của đứa trẻ nào khác.

Nơi này chỉ có hai đứa bé không biến thành quái vật, những đứa còn lại hoặc là đã bị ăn thịt, hoặc là đã lặng lẽ mọc ra răng nanh.

Choang một tiếng, chiếc l*иg ấp cuối cùng đã bị hai con zombie xô đổ.

Đứa bé bên trong cùng với cả chiếc l*иg kính, đổ nhào xuống sàn. Tiếng khóc của nó bỗng to hơn, nắp l*иg cũng bị bật tung. Một trong hai con zombie đã mò ra cách, thò tay về phía đứa bé.

An Nhiên quay đầu nhìn lại. Dưới ánh sáng xanh, dù không nhìn rõ gương mặt đứa bé nhưng sao vẫn cho cô một cảm giác thân thuộc lạ lùng. Sao, sao lại giống Chiến Luyện thế này?

Mỗi người mẹ đều có thể nhận ra con mình ngay từ cái nhìn đầu tiên qua từng đường nét, dù cho họ mới chỉ gặp con đúng một lần, dù những đứa trẻ sơ sinh nhăn nheo trông đứa nào cũng giống đứa nào.

Khả năng nhận ra máu mủ của mình chỉ bằng một ánh mắt chính là bản năng trời sinh của một người mẹ.

Lòng cô vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, cô hét lên một tiếng rồi cầm dao lao tới, xô thẳng vào con zombie kia, đè nó ngã sõng soài ra đất rồi điên cuồng đâm.

Chưa kịp rút dao ra khỏi đầu con zombie dưới thân, một con khác từ sau lưng đã cắn phập vào cổ cô.

An Nhiên liều mạng giãy giụa, ngả người ra sau đè lên con zombie đó.

Một tiếng "xoẹt" vang lên, cô thét lên một tiếng đau đớn. Cô nổi điên, gồng hết sức mình như có vị thần nào đó trợ giúp, chặt đứt cả cánh tay của con zombie đang ôm mình, cuối cùng mới thoát ra được.

Cô chẳng buồn để tâm đến hai vết răng trên cổ nữa, dù sao trên người cô cũng đâu có ít. Cô xoay người, vung dao lên và kết liễu con zombie cụt tay sau lưng.

Đứa nào đυ.ng vào con gái bà, đứa đó phải chết, chết cho bà!

Bên chiếc l*иg kính vỡ nát, đứa trẻ chỉ mặc một chiếc tã giấy vẫn đang khóc. An Nhiên vứt con dao trong tay, định đưa tay ra bế con, nhưng cô sực nhớ ra bàn tay mình dính đầy máu me bẩn thỉu. Cô vừa khóc vừa vội chùi tay vào quần áo mình, rồi mới cẩn thận bế đứa bé ra khỏi l*иg.

Cô lật chiếc vòng trên cổ tay con bé lên. Hai chữ "An Nhiên" hiện ra rõ mồn một. Con gái của cô!

Đúng là con bé rồi!

Tốt quá rồi, tốt quá rồi! Cảm ơn trời đất, cảm ơn Quan Thế Âm Bồ Tát, cảm ơn Chúa Jesus, cảm ơn Mao gia gia! An Nhiên vừa khóc vừa cười, trong lòng cảm tạ tất cả các vị thần thánh kim cổ mà cô có thể nghĩ đến.

Trong bộ dạng nhếch nhác, cô khẽ hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái. Mắt bé con vẫn còn bị che bằng một miếng vải đen, đầu nó nghiêng nghiêng, miệng khẽ rên lên yếu ớt, giọng dường như đã khản đặc vì khóc.

Bé con theo bản năng rúc vào ngực An Nhiên.

"Đói rồi hả, con đói rồi phải không? Chắc con đói lắm rồi."

An Nhiên quệt nước mắt, dịu dàng nói với con gái. Giờ đây, cô không còn cảm thấy đau ở bất cứ đâu nữa.

Dù vừa bị zombie cắn vào cổ, nhưng An Nhiên cảm thấy, trạng thái bây giờ của mình tốt hơn bao giờ hết. Tìm được con gái, cô như vừa lột xác, toàn thân tràn đầy sức mạnh, hệt như tổ tiên phù hộ, tinh thần tỉnh táo đến mức khiến cô bắt đầu cảm thấy hưng phấn!

An Nhiên ôm bé con ngồi xuống một góc tối. Cô vén áo lên, tiện tay lấy một tấm vải lót vô trùng từ chiếc l*иg kính dưới đất, lau mồ hôi trên ngực mình rồi mới cho bé con bú.

Bầu ngực căng tức như đá dần dần mềm đi sau mỗi ngụm mυ"ŧ của bé con. An Nhiên bỗng cảm nhận được một sự thỏa mãn tột cùng. Đây có phải là sự kỳ diệu của việc nuôi con bằng sữa mẹ trong truyền thuyết không?

"Bé ngoan, mẹ vẫn chưa đặt tên cho con nữa. Nên đặt tên gì cho bé nhỉ?"

Vừa cho con bú, An Nhiên vừa sụt sịt, cúi đầu rồi lại không kìm được bật khóc.

Bé con của cô không chết, điều này không thể nào tốt hơn nữa. Nhưng tương lai hai mẹ con họ phải làm sao để sống sót tiếp đây? Làm sao để thoát khỏi bệnh viện này đây?

Chuyện này thực sự khiến An Nhiên lo lắng, nhưng bây giờ cô không thể nghĩ được nhiều đến thế, chỉ có thể tới đâu hay tới đó.

Cứ ngồi trong bóng tối như vậy, ôm con gái vào lòng, thật ra cũng không tệ. Ít nhất thì bây giờ hai mẹ con cô đang ở bên nhau.

"Mẹ cũng không biết nên gọi bé là gì nữa, mẹ đặt tên dở lắm. Thôi, mẹ đặt cho bé một cái tên ở nhà trước nhé. Ừm, gọi là Oa Oa được không? Oa Oa ngoan! Oa Oa! Đợi ba đến cứu chúng ta, rồi để ba đặt cho bé con một cái tên thật hay, được không Oa Oa? Liệu ba có đến cứu chúng ta không con?"

Oa Oa không đáp lại cô. Bé con mới sinh ra chưa đầy một ngày, hiện tại ngoài việc ăn ra thì chẳng biết gì cả.