Chương 2: Có tài đức gì

An Nhiên ngẩn người một lát. Tấm rèm đã che lại, ánh sáng từ màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt tái nhợt mệt mỏi của cô.

Cô cứ thế nhìn chằm chằm vào số điện thoại của chồng cũ, ngón tay thon dài trắng nõn do dự một lúc trên nút gọi màu xanh, nhưng cuối cùng cô vẫn không nhấn.

Trong lòng cô vẫn đang phân vân, có nên nói cho chồng cũ biết chuyện mình đã sinh con hay không?

Hay là thôi đi, dù sao cũng chẳng còn quan hệ gì nữa, nếu lúc này lại xuất hiện trước mặt anh, chẳng khác nào là tự vả vào mặt mình sao?

Nhưng dù sao đứa bé cũng là con của anh ấy, anh cũng có quyền được biết. Hơn nữa, sau này hộ khẩu của con sẽ theo ai đây?

Ngẫm lại, hôm nay đã là tháng thứ bảy kể từ ngày cô và chồng cũ ly hôn. Mười tháng trước, cô đã lặn lội ngàn dặm đến Tây Bắc, sau lần lăn giường cuối cùng với anh, cô đã lấy hết can đảm để đề nghị ly hôn.

Khi đó, anh phản ứng vô cùng kịch liệt, vừa kinh ngạc vừa tức giận rồi cãi nhau một trận trời long đất lở với cô, sau đó giận dữ đẩy cô lên một chiếc xe của quân đội, đưa cô ra sân bay, tự tay "đóng gói" cô cùng một đống đặc sản Tây Bắc rồi "đá" về lại thành phố Tương.

Những ngày tiếp theo, Chiến Luyện gọi điện cho cô nhiều hơn, nhưng anh không chịu nghe cô nói chuyện ly hôn. Cứ hễ An Nhiên nhắc đến hai từ đó, Chiến Luyện ở đầu dây bên kia liền nổi điên. Nhưng An Nhiên cũng là người cứng đầu, một khi đã quyết định ly hôn thì không muốn cứ tiếp tục dùng dằng như vậy nữa.

Vì thế, mỗi lần Chiến Luyện gọi về hay cô gọi cho anh, An Nhiên đều nói về chuyện ly hôn. Chiến Luyện cũng là một kẻ cố chấp.

Anh đẹp trai ngời ngời, tiền lương hàng tháng gửi cho cô cũng không ít. An Nhiên không hiểu, với điều kiện của anh, ly hôn rồi cưới một cô người mẫu hay hot girl mạng nào đó cũng được, thậm chí nuôi tiểu tam tiểu tứ cũng chẳng thành vấn đề, tại sao cứ phải hao tâm tổn sức vì một người phụ nữ có ngoại hình bình thường, chẳng có tài năng gì đặc biệt như cô?

Cô có tài đức gì cơ chứ!

Cứ thế, An Nhiên và chồng cũ lại giằng co thêm ba tháng, cãi nhau không ngừng nghỉ suốt ba tháng trời mới ly hôn thành công. Ngay sau đó, chưa kịp vui mừng vì được độc thân. Hai ngày sau, cô phát hiện mình mang thai được ba tháng.

Lúc muốn ly hôn với chồng cũ, cô đã dùng những lời tuyệt tình nhất để làm anh hết hy vọng. Nào là cô thà bị giam lỏng ở nhà cũng phải ly hôn bằng được, tính cách đôi bên không hợp, bát tự xung khắc, phần đời còn lại sẽ không gặp nhau, dù cô có đến bước đường cùng cũng sẽ không bao giờ tìm anh.

Đương nhiên đó chẳng phải lý do thật sự, dù cô nói thế nào, chồng cũ vẫn nhất quyết không chịu ly hôn. Vì anh là quân nhân nên nếu anh không đồng ý thì An Nhiên muốn đơn phương đệ đơn cũng không thành.

Cuối cùng, An Nhiên không chịu nổi nữa. Trong cuộc nói chuyện cuối cùng với chồng cũ, cô đã khóc nức nở và nói rằng mình chỉ muốn có một mái nhà, có một người đàn ông mỗi ngày quan tâm hỏi han, có một đứa con để bận lòng lo lắng.

Cô muốn nửa đêm sốt cao, chồng có thể cõng cô đang bất tỉnh đến bệnh viện, chứ không phải ngất lịm đi trong nhà suýt chết mà không ai hay biết. Cô biết Chiến Luyện rất tốt, rất rất tốt, thật sự rất tốt, vừa đẹp trai lại vừa có lương cao, nhưng những thứ cô muốn, Chiến Luyện đều không thể cho cô được, anh không thể đáp ứng được!

Ở đầu dây bên kia, Chiến Luyện im lặng rất lâu, cuối cùng anh không nói một lời rồi cúp máy. Cứ như thế, cuộc chiến ly hôn kéo dài ba tháng đột ngột đặt dấu chấm hết.

Chưa đầy hai ngày sau, tờ đơn ly hôn có chữ ký của Chiến Luyện gửi chuyển phát nhanh tới tay cô.