Sau khi con zombie chết hẳn, An Nhiên vứt dao đi, co người vào một góc, nhìn bàn tay đẫm máu của mình mà không kìm được khóc nức nở.
Cô đã bị con quái vật này cắn rồi, có bị nhiễm uốn ván hay dại không nhỉ? Mình có cần đi tiêm vắc xin không?
Rồi cô lại nghĩ đến chồng cũ. An Nhiên vừa khóc vừa thì thào gọi: "Chồng ơi, chồng ơi, anh ở đâu, mau đến cứu em! Chồng ơi, em sợ lắm!"
Lúc trước cứ một hai đòi dứt khoát. Nếu cô không khăng khăng đòi ly hôn, với tính cách trách nhiệm của Chiến Luyện, hôm nay dù không cần cô nói, chắc chắn anh sẽ đến cứu cô.
Dù sao cô cũng là người vợ anh đã cưới hỏi đàng hoàng. Nhưng bây giờ họ đã ly hôn, cho dù Chiến Luyện còn sống, anh lấy tư cách gì để cứu cô chứ?
Bây giờ nhiều nhất anh cũng chỉ xem như là chồng cũ của cô thôi!
Đôi khi, đứng trước lằn ranh sinh tử, những cảm xúc sâu thẳm nhất lại trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Đúng vậy, An Nhiên thừa nhận, cô đang rất sợ hãi. Lúc này, cô không muốn phải tỏ ra mạnh mẽ nữa, cô chỉ muốn chờ chồng cũ đến cứu mình.
Thế nhưng, sau khi khóc một trận, An Nhiên cảm thấy vết cắn trên vai dường như không còn đau rát như trước.
Cô vừa lau nước mắt vừa nghiêng đầu nhìn, hai cái lỗ răng nho nhỏ đã đóng vảy. Nhanh vậy sao? Hay là thời gian đã trôi qua rất lâu rồi?
Thời gian không cho phép An Nhiên từ từ suy ngẫm, không cho phép cô dần dần xoa dịu màn sương mù trong lòng, và càng không cho phép cô nghĩ đến chuyện có cần đi tiêm vắcxin hay không.
Cánh cửa chỉ hé một khe, một con zombie khác đã chen được vào.
An Nhiên vội nhặt con dao dưới đất lên, lao vào gϊếŧ con zombie đó, chém nó gục xuống, đè lên xác con zombie đầu tiên. Cảnh tượng chẳng khác nào người xếp chồng lên nhau.
Sau khi liên tiếp hạ gục thêm mấy con nữa, cuối cùng cô cũng có thể nghỉ ngơi một chút.
Cuộc chiến sinh tồn khiến cô cảm thấy hai lỗ răng bị cắn trên vai dường như đã hết đau hẳn.
Khi cơn đau hoàn toàn biến mất, An Nhiên lặng lẽ cúi xuống, cô nhặt những viên kim cương lẫn trong óc dưới đất rồi cầm dao quay người tiến vào phòng l*иg ấp.
Mở cánh cửa phòng ra ra, bên trong còn năm con zombie, tất cả đều mặc quần áo bác sĩ và y tá.
Trong căn phòng tối om, chúng đang vây quanh hai chiếc l*иg ấp vẫn còn tỏa ra ánh sáng xanh le lói, cố gắng tìm cách phá l*иg để ăn đứa bé bên trong. Vì tiếng khóc của trẻ con, lũ zombie không chú ý đến sự xuất hiện của An Nhiên.
Dưới sàn có mấy bộ xương của người lớn và cả trẻ sơ sinh, tất cả chỉ còn là những bộ xương! Xem ra những bác sĩ, y tá và những đứa trẻ không biến thành zombie đều đã bị ăn thịt.
Khung cảnh trong phòng vô cùng hỗn loạn. Vài chiếc l*иg ấp bị xô sang một bên. Chắc chắn trước đó ở đây đã xảy ra một cuộc vật lộn. Có khả năng những nhân viên y tế chưa bị biến đổi đã chiến đấu với lũ zombie.
Có lẽ họ đã cố gắng hết sức h để bảo vệ một vài đứa trẻ, nếu không thì tại sao trong phòng đến giờ vẫn còn hai đứa bé đang khóc?
An Nhiên chỉ muốn tự tát cho mình một cái. Tại sao cô không thể mạnh sớm hơn một chút? Như vậy có lẽ cô đã có thể tìm cách vào đây sớm hơn, và những đứa trẻ kia đã không bị ăn thịt.
Trong phút chốc, cõi lòng An Nhiên nguội lạnh như tro tàn. Cô lặng lẽ đi qua từng chiếc l*иg ấp, nhìn vào những đứa trẻ không còn cất lên tiếng khóc. Tất cả chúng đều đã mọc răng nanh, nằm thoi thóp trong l*иg. Không có ai cho chúng ăn máu thịt, nên chúng chỉ có thể nằm đây chờ chết.
Không, những đứa trẻ này đã chết rồi!
Hai chiếc l*иg ấp duy nhất còn phát ra tiếng khóc, nhưng tiếng khóc của hai đứa trẻ rất yếu ớt. E rằng nếu không được cho bú ngay, chúng cũng sẽ không qua khỏi.
An Nhiên thấy lòng quặn thắt. Có những chuyện cô không dám nghĩ tới. Vì nếu nghĩ đến, đó sẽ là cơn ác mộng ám ảnh cô mãi mãi. Cô chỉ biết siết chặt con dao gọt hoa quả trong tay, đứng sau lưng một con zombie, giơ dao lên và đâm thẳng vào đầu nó.
Con zombie bên cạnh không hề hay biết, vẫn đang đập vào chiếc l*иg ấp trước mặt, loay hoay tìm cách mở ra để ăn đứa bé bên trong. An Nhiên tiếp tục ra tay, gϊếŧ sạch cả ba con zombie đang vây quanh chiếc l*иg ấp này.
Đứa bé bên trong vẫn đang khóc. An Nhiên thò tay qua ô cửa tròn bên hông l*иg kính, nắm lấy cổ tay nhỏ bé của đứa trẻ.
Dưới ánh sáng xanh, cô nhìn vào chiếc vòng trên tay bé. Trên đó không phải tên cô mà viết tên Trần Kiều. Đây là con trai của Trần Kiều!