Thế nhưng, điều đó chẳng khiến An Nhiên vui vẻ chút nào. Giờ phút này, cô thấy bi thương muốn khóc tiếp.
Vì lũ zombie này trông y hệt như người. Trừ việc miệng không có răng nanh và trán không nổi gân xanh, cảm giác gϊếŧ một con zombie chẳng khác gì đang gϊếŧ một người.
Trong khi đó, từ nhỏ đến lớn, đến một con gà cô cũng chưa từng gϊếŧ. Nếu muốn ăn thịt gà thì ra chợ mua, đứng đó nhìn những người bán hàng tóm lấy đầu gà, ngửa lên, một dao cứa cổ, sau đó hứng tiết.
Toàn thân cô hơi run nhẹ. Cô không biết nếu cứ tiếp tục gϊếŧ chóc thế này, mình sẽ trở thành loại người gì. Có phải cô sẽ trở thành một kẻ cuồng sát hay một kẻ biếи ŧɦái?
Cô không biết liệu sau này đám zombie này có cứu được không. Cũng không biết hôm nay mình có phạm phải tội gϊếŧ người không.
Nhưng những gì đang trải qua khiến cô cảm thấy cuộc đời của mình dù chưa bị huỷ hoại hoàn tàn, những cũng sắp tan nát.
Không chỉ cuộc đời mà còn là niềm tin. Tất cả theo từng con zombie ngã xuống dần vỡ vụn, gần như chẳng còn lại gì!
Trên gương mặt An Nhiên hiện lên một vẻ kiên cường xen lẫn tuyệt vọng. Cô nhìn con zombie thứ ba mò tới, nó cũng vấp ngã rồi đè lên xác con thứ hai. Khi nó còn chưa kịp bò dậy, cô đã vung dao kết liễu nó.
Một viên kim cương từ trong đầu con zombie thứ ba đang nằm chồng lên chảy ra, rơi xuống đất. Dưới ánh đèn yếu ớt hắt ra từ hành lang, nó tỏa ra thứ ánh sáng lấp lánh lạ thường.
An Nhiên nhặt nó lên, rồi lục lọi trong đống óc, tìm thấy hai viên kim cương nữa từ con zombie thứ nhất và thứ hai. Dường như trong đầu mỗi con zombie này đều có một viên kim cương to bằng hạt lựu. Chúng có tác dụng gì không?
Cô không biết, chỉ thấy chúng rất đẹp. Biết đâu lại là kim cương thật, thế thì chẳng phải cô phát tài rồi sao? Tạm thời cứ nhét hết vào túi quần áo đã rồi tính sau.
Ba con zombie gần đó đã bị giải quyết. Những con ở xa hơn nghe thấy tiếng động cũng đang lững thững tiến về phía cô.
An Nhiên nín thở, đứng im trong khoảng mười giây, lũ zombie đang tiến đến liền mất phương hướng, rồi lại tản ra lang thang những nơi khác.
Cô rón rén bước qua đống xác zombie, tiến vào Khoa Sơ sinh, lặng lẽ di chuyển về phía phòng l*иg ấp.
Cánh cửa rất nặng, nếu không có thẻ quẹt hoặc mật khẩu vân tay gì đó, e là người bên ngoài không thể mở được.
Gần phòng có một con zombie đang lảng vảng. Bên cạnh nó lại có thêm một con nữa, xung quanh đó còn vài con khác đang đi thơ thẩn.
Điều này có nghĩa là An Nhiên phải mở được cánh cửa kim loại này trong một khoảng thời gian cực ngắn.
Hơn nữa, cô không thể xử lý con zombie ở gần nhất, vì ngay khoảnh khắc cô ra tay, cô sẽ "rút dây động rừng" khiến tất cả zombie gần đó nghe thấy tiếng động và kéo đến.
Vì vậy, giải pháp duy nhất là phải vào được phòng l*иg ấp thật nhanh, ngay trước khi con zombie đầu tiên chạm được vào người cô.
Cô hít một hơi thật sâu, thử dùng sức đẩy cánh cửa. Ha ha, vận may đến bất ngờ, vậy mà cô có thể dễ dàng đẩy được nó ra. Thấy cửa vừa hé được một khe hở, An Nhiên liền lách mình vào trong, nhưng vai cô lập tức bị con zombie phía sau tóm chặt.
"Buông ra!"
An Nhiên đau điếng, vung dao đâm loạn xạ vào con zombie đang túm vai mình. Nhưng nhát dao không trúng đầu, con zombie đó vẫn không hề hấn gì.
Đúng lúc này, một tình huống bất ngờ xảy ra! Bên trong cánh cửa phòng để đi vào khu vực chính có một hành lang nhỏ bao quanh. Đoạn ngay cửa ra vào là nơi để bác sĩ và y tá thay giày và mũ vô trùng.
Và ngay lúc này, một con zombie mặc đồ y tá đang bị kẹt ở đó.
Con zombie đó đã chờ sẵn bên trong. Khi An Nhiên còn đang vung dao đâm con zombie phía sau, zombie y tá đã dùng hai tay tóm lấy ngực cô, nhe nanh ra và cắn phập vào bên vai còn lại.
"A!"
An Nhiên đau đến mức không kìm được mà hét lên một tiếng.
Con dao trong tay cô vẫn đang đâm con zombie ở khe cửa. Cuối cùng cũng đâm trúng, lực giữ trên vai cô lỏng ra. An Nhiên liền đổi dao sang tay trái, vòng tay lại rồi điên cuồng đâm vào đầu con zombie y tá đang cắn mình.
Cánh cửa của phòng l*иg ấp có cơ chế tự động đóng lại. Nhưng xác con zombie mà An Nhiên vừa gϊếŧ kẹt ở khe cửa, lũ zombie bên ngoài nhất thời không đẩy được cửa vào. Khe hở lại quá hẹp, xem ra tạm thời chúng chưa thể lọt vào được.
Điều này cho An Nhiên một chút thời gian để trút giận.
"Mày cắn tao, mày cắn tao, mày cắn taooo! Ai cho mày cắn tao? Ai cho mày cắn tao?"
Cô sụp đổ hoàn toàn. Cơn đau khiến cô mất hết lý trí, cô điên cuồng đâm con zombie y tá.
Rồi An Nhiên lại bật khóc.
Cô cảm thấy lúc này mình chẳng khác nào một tên sát nhân biếи ŧɦái. Tâm trạng cô rơi vào trạng thái điên cuồng cực hạn, lại nhìn bộ dạng của mình: mái tóc dài rối bù, trên mặt dính đầy óc và mảnh sọ của con zombie y tá, máu me bắn tung tóe lên người.
Cả máu từ vai cô cũng đang chảy ra, nhuộm đỏ cả cánh tay.