Chương 25: Có bán được tiền không nhỉ

Đôi tay An Nhiên run rẩy, cả người cũng run lên như cầy sấy.

Cô gắng gượng chống người dậy rồi xoay người đặt một chân xuống đất, chân kia cũng tương tự, sau đó cả người lật xuống giường nằm rạp trên mặt đất.

Cô rất sợ hãi!

Nhưng sợ hãi thì có ích gì chứ?

Nhân lúc lũ zombie đều đã tụ tập ở phía bên kia, An Nhiên chống cả tay và chân xuống đất từ từ bò về phía cửa. Bất chợt, đầu gối cô đau nhói vì đè phải một vật gì đó lấp lánh như kim cương, đau đến mức An Nhiên chỉ muốn chửi thề một tiếng.

Cô thuận tay nhặt viên kim cương nhỏ bằng hạt lựu lên, chỉ liếc qua một cái rồi vội nhét vào túi áo, tiếp tục bò về phía cửa.

Ra khỏi phòng bệnh, cô vừa định đứng dậy thì một bàn chân người lại giẫm thẳng lên mu bàn tay của An Nhiên.

Cô đau thấu tim, há miệng nhưng không dám kêu lên. Ngẩng đầu, cô nhìn một con zombie vừa tiến hóa thành công đi lướt qua tay cô.

An Nhiên ngồi dậy nhìn năm ngón tay bị giẫm đến trầy da, lắc lắc rồi dựa lưng vào tường, từ từ đứng lên.

Tầng 3 này là khoa khám thai. Ở đây phần lớn là các thai phụ hoặc người nhà đi cùng, cho nên người đông hơn tầng 4 và tầng 5.

Nhưng vì bệnh viện này khá rộng rãi nên khoa khám thai cũng không có vẻ quá chật chội.

An Nhiên men theo tường quan sát thấy rằng gân xanh trên mặt rất nhiều người ở khoa này sắp lộ ra hoàn toàn.

Việc lộ ra hoàn toàn này có phải đại diện cho việc đã tiến hóa thành công, có thể ăn thịt người không? Vậy những người chưa lộ ra hoàn toàn thì vẫn còn đang trong quá trình tiến hóa ư?

Cô nhẹ nhàng di chuyển, mất khoảng hơn hai mươi phút mới đến được chỗ cầu thang bộ an toàn. Cô đột ngột đẩy cửa thoát hiểm ra và lách mình vào trong.

Khi cánh cửa đóng lại với một tiếng "kẽo kẹt", An Nhiên vừa mới thở phào nhẹ nhõm.

Chưa kịp cảm thấy an toàn, cô vừa quay đầu lại đã thấy trên cầu thang đi lên có một con zombie đang đứng đã tiến hóa hoàn toàn. Gân xanh trên trán nó đã lộ ra hết, và nó đang nhe nanh về phía cô.

"Quỷ tha ma bắt gì đây?"

An Nhiên quét mắt nhìn gã zombie một lượt từ trên xuống dưới, phát hiện dưới đất có rất nhiều mẩu thuốc lá. Chắc chắn đây là một gã nghiện thuốc đi cùng vợ đến khám thai, lên cơn thèm trốn vào cầu thang bộ để hút thuốc!

Gã zombie nghiện thuốc lao tới đè An Nhiên lên cửa, há mồm định cắn. An Nhiên hoảng hốt cố gắng lôi con dao gọt hoa quả ra, tuốt vỏ, đâm thẳng vào hốc mắt gã zombie rồi tiện tay ngoáy một cái. Âm thanh ghê tởm đó nghe hệt như đang khuấy mứt trái cây vậy.

Sau đó An Nhiên đẩy mạnh một cái, gã zombie nghiện thuốc liền mềm oặt ra, bất động trên người cô.

Phía sau cánh cửa thoát hiểm, có tiếng zombie cào cửa. An Nhiên không kịp nghĩ nhiều, đẩy thẳng cái xác đang đè trên người ra rồi vội vàng chạy lên cầu thang.

Đi được hai bước, ngọn đèn cảm ứng trong hành lang an toàn chợt tắt. An Nhiên quay đầu lại nhìn về phía đầu của con zombie. Một đống óc bầy nhầy chảy ra từ hốc mắt bị đâm của nó.

Óc của zombie dường như loãng hơn của con người một chút, giống như tào phớ vậy. Và một viên kim cương sáng lấp lánh cũng theo đống óc như tào phớ đó chảy ra ngoài.

Nó là cái gì vậy?

Không biết đem bán có được tiền không ta?

An Nhiên không biết trong đầu mình đang liên tưởng đến cái gì, cô quay trở lại chỗ đó.

Cô ngồi xổm xuống đất, cầm dao gọt hoa quả khều khều viên kim cương trong đống óc. Nó giống hệt viên cô nhặt được lúc nãy, kích thước cũng chỉ bằng một hạt lựu, mặt cắt không đều, sáng lấp lánh trông rất đẹp mắt.