Chương 24: Lựa chọn táo bạo

Bên cạnh cửa sổ có rất nhiều zombie đang tụ tập. Bọn chúng lục tục kéo đến đây vì nghe thấy tiếng động của An Nhiên và Trần Kiều trên mái che mưa lúc nãy.

Có điều vừa rồi khi An Nhiên gào lên cứu mạng, cô vẫn luôn ngồi trên mái che mưa nên lũ zombie bên trong cửa sổ nhất thời vẫn chưa xác định được vị trí của An Nhiên.

Dường như chúng vẫn chưa quen thuộc với nghiệp vụ bắt mồi này lắm!

Một lúc lâu sau, Trần Kiều dần dần nín khóc khiến không gian yên tĩnh trở lại. Lũ zombie bên trong cửa sổ liền tản ra, tiếp tục lượn lờ.

An Nhiên đếm số zombie trong phòng bệnh, tổng cộng có khoảng bảy tám con.

Cửa phòng bệnh đang mở toang, trên giường nằm ngay cạnh cửa sổ có một bộ xương còn treo lủng lẳng vài mảnh nội tạng.

An Nhiên nén lại cảm giác buồn nôn, hai tay bám vào cửa sổ, thầm nghĩ mình phải quay lại tầng 4 thôi.

Nếu đã không ra ngoài được, cứu viện lại chẳng có hy vọng, vậy thì từ bỏ việc ra ngoài. Cũng không thể chỉ trông chờ vào cứu viện, cô phải dựa vào chính mình. Bây giờ không ai có thể giúp được cô, mà cô nhất định phải sống sót để đến khoa sơ sinh!

An Nhiên đứng bên ngoài cửa sổ tầng 3 cắn răng cất dao vào lại túi áo, hai tay nắm lấy dây thừng, rồi bắt đầu leo lên mái che mưa tầng trên.

Cô không phải siêu nhân, lần duy nhất trong đời cô dùng đến vũ khí sắc bén là khi cầm dao thái rau. Cô không biết leo tường vượt nóc, nên từ trên xuống thì dễ, chứ từ dưới bò lên trông tư thế của cô lúc này vụng về không tả xiết.

Sau đó, An Nhiên thề chỉ cần cô có thể thoát được kiếp nạn này, cô nhất định phải giảm cân! Vì mãi cô cũng không thể leo lên được mái che mưa tầng 4.

Thời gian không chờ đợi ai, thể lực cô đã gần như cạn kiệt.

Lúc này, trong đầu An Nhiên nảy ra một ý tưởng vô cùng táo bạo. Cô quyết định sẽ lặng lẽ không một tiếng động bò vào tầng 3, bò qua chân của bảy tám con zombie đang lượn lờ kia.

Chỉ cần ra khỏi phòng bệnh này, cô sẽ đi thẳng đến cầu thang bộ an toàn để lên tầng năm cứu con gái mình.

Con gái là khúc ruột cô dứt ra, cô không thể từ bỏ bé con.

An Nhiên cắn răng lặng lẽ lật người lên cửa sổ, một tay chống lên chiếc bàn khám bệnh bên cạnh.

Bộ xương đã bị ăn sạch còn treo lủng lẳng những mảnh nội tạng vụn vặt ở ngay trước mũi cô, mùi máu tanh cứ thế xộc vào cánh mũi.

Cô hít một hơi thật sâu, từ từ nhấc chân khỏi mái che mưa.

Ống quần của cô bất ngờ bị Trần Kiều đang co ro trên mái che mưa kéo giật lại. An Nhiên cúi đầu tàn nhẫn trừng mắt nhìn Trần Kiều một cái. Trong mắt Trần Kiều ngấn lệ đầy uất ức, như đang nói không thành lời: "Cô đừng bỏ tôi lại, tôi sợ lắm".

"Buông tay ra!" An Nhiên đạp Trần Kiều một cái rồi quay đầu lại, dùng khẩu hình nói với cô ta: "Đi theo tôi hoặc ở lại đây, hoặc tự leo về lại trên đó, cô tự chọn đi."

Sau đó An Nhiên rút chân, cả người ngồi xổm trên bệ cửa sổ nhìn cả một phòng zombie đang lững thững đi lại bên trong, tim đập thình thịch.

Lúc này, An Nhiên cảm thấy tuy lũ zombie này dựa vào âm thanh để bắt mồi nhưng thính giác của chúng dường như cũng không nhạy bén đến thế.

Nếu không thì trong một đêm yên tĩnh thế này, sao bọn chúng lại không nghe thấy tiếng tim đập dữ dội của cô chứ ?

Với tâm lý thử một phen, An Nhiên chộp lấy một cái máy đo tim thai đơn giản trong tầm tay, ném thẳng về một góc phía trước. Lũ zombie đang lượn lờ khắp phòng liền dò dẫm đi về phía tiếng động của chiếc máy vừa rơi xuống.

An Nhiên vội vàng trèo vào cửa sổ, nằm rạp thẳng lên trên bộ xương kia.

Một khuôn mặt bị gặm nham nhở hiện ra ngay dưới mũi An Nhiên, hốc mắt đen ngòm của nó trợn trừng, dường như chết không nhắm mắt cứ thế âm u nhìn chằm chằm vào An Nhiên.