Chương 23: Cô gϊếŧ người rồi

Thấy mình sắp bị zombie cắn, trong cơn nguy cấp, An Nhiên đâm bừa một nhát, nhắm thẳng vào đầu con zombie.

Sau khi đâm vào, cô dùng mũi dao cạy một cái, một vật nhỏ xíu sáng lấp lánh từ trong đầu con zombie văng ra, rơi xuống sàn phòng bệnh, phát ra một tiếng "keng" giòn tan.

Nó là cái gì? Lúc này, dĩ nhiên An Nhiên không có tâm trạng để ý.

Sau khi đâm một nhát vào đầu con zombie, lực kéo trên người đột nhiên lỏng ra. An Nhiên cố giữ thăng bằng, đứng trên mái che mưa nhìn con zombie treo trên cửa sổ đã mềm nhũn, nó thật sự thành một xác chết.

"Cô gϊếŧ người! Cô đã gϊếŧ người! Cô là kẻ gϊếŧ người!"

Trần Kiều ngồi xổm ở một góc khác trên mái che mưa ôm đầu, nhìn An Nhiên với vẻ mặt đầy sợ hãi và bất an.

Trong lòng An Nhiên cũng hoảng loạn, tim như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực.

Cô thở hổn hển, hai mắt nhìn chằm chằm vào con zombie mình vừa gϊếŧ, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ, như thể có thứ gì đó vừa nảy mầm từ tim mình.

Bỗng cô cảm giác, à, thì ra mình có thể làm được đến mức này!

Mà lúc này, Trần Kiều vẫn còn đang khóc. Tiếng khóc của cô ta khiến lũ zombie vây quanh cửa sổ mãi không chịu tản đi, thậm chí càng lúc càng đông.

An Nhiên bực bội đạp Trần Kiều một cái, dùng con dao vừa gϊếŧ zombie uy hϊếp cô ta: "Nhanh lên, xuống dưới đi, đừng lằng nhằng nữa."

"Không thể xuống tiếp, không xuống được đâu."

Trần Kiều ngồi xổm trên mái che mưa chỉ xuống phía dưới tầng 3.

Tuy xung quanh rất tối nhưng dưới phòng khám ở tầng một vẫn có ánh đèn chưa tắt hắt ra bên ngoài.

Qua chút ánh sáng đó, An Nhiên lờ mờ thấy được bên dưới chỗ hai người họ có rất nhiều zombie vây quanh .

Gần đó còn một số con zombie đang lượn lờ kéo đến từng.

Xa hơn nữa thì nhìn không rõ, liệu phía xa hơn có giống thế này không? Có lũ zombie này không?

An Nhiên một lần nữa cảm thấy bất lực.

Cô suy sụp ngồi xuống mái che mưa bên ngoài tường tầng 3. Phía trên đầu là cánh tay rũ xuống của con zombie đã chết. Cô nhìn về phía xa xăm, tất cả đều là một màu đen kịt, cô bắt đầu hoài nghi về việc có cứu viện hay không.

Bên cạnh, ngoài một Trần Kiều hận cô đến tận xương tủy ra, dường như trên đời này không còn một người sống nào khác.

"Có ai không? Có ai còn sống không? Cứu với!"

Đột nhiên An Nhiên ngẩng lên trời đêm, gào thét khản cổ. Âm thanh đó truyền đi rất xa, rất vang trong màn đêm, xa đến mức có cả tiếng vọng.

Nhưng đáp lại cô, ngoài những con quái vật từ xa đến gần đang tăng tốc kéo đến đây, thì chẳng còn gì khác.

Trần Kiều bên cạnh mặt đẫm nước mắt, nhìn An Nhiên với dáng vẻ vừa sợ hãi vừa căm hận, dường như người gây ra thảm cảnh của hai người lúc này không phải ai khác mà chính là An Nhiên.

Nhưng An Nhiên là người đang cầm hung khí, Trần Kiều đã bị An Nhiên uy hϊếp, cô ta không dám biểu lộ sự phẫn nộ của mình ra mặt nữa.

Một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống mu bàn tay An Nhiên, nóng đến rát cả da.

Cô chửi thầm một tiếng, cúi đầu nhìn mu bàn tay hơi nứt nẻ của mình.

Trong khoảnh khắc đó, dường như cô thấy mu bàn tay mình nhanh chóng hút khô giọt nước mắt vừa rơi.

Cô cũng chẳng để tâm, đứng dậy, bám vào cửa sổ tầng 3, nhìn qua cái xác của con zombie, len lén quan sát cảnh tượng bên trong phòng bệnh.

Trần Kiều dưới chân vẫn còn đang khóc, An Nhiên đá cô ta một cái, cúi đầu, nhỏ giọng quát: "Cô đừng khóc nữa! Cô cứ khóc mãi, lũ zombie sẽ không đi đâu! Cô thử đi, nếu cô không khóc, chắc chắn bọn chúng sẽ tản đi!"