Chương 22: Xuống nhanh lên

"Nhanh lên!"

An Nhiên duỗi tay, sốt ruột đến mức cầm dao khẽ thúc vào cánh tay Trần Kiều một cái.

Trần Kiều làm bộ hét lên một tiếng, vội nắm lấy dây thừng, cả người co rúm lại trên mái che mưa.

Sau đó, An Nhiên ngậm con dao trong miệng, cô cũng trèo lên cửa sổ, ngồi trên bệ, một tay nắm dây thừng, một tay cầm con dao chọc loạn xạ về phía đỉnh đầu Trần Kiều.

Cô cũng không có ý định đâm thật, chỉ hăm doạ để Trần Kiều đi xuống, tránh cô ta ở lại phòng bệnh rồi gỡ dây thừng của mình.

Trần Kiều bị ép đến đường cùng, đành phải nắm chặt dây thừng, vụng về lật người qua mái che mưa, dùng hai tay treo người xuống mái che mưa của tầng 3.

An Nhiên vẫn đang ngồi trên cửa sổ tầng 4 thì nghe thấy cửa phòng bệnh lại bị đập ầm ầm. Cô quay đầu lại, nhìn người ở giường 17 đang nằm trên giường bệnh, nhìn thấy sự sợ hãi và lo lắng trên gương mặt Hồ Trinh, An Nhiên bèn an ủi:

"Chị đừng lên tiếng, yên tâm đi, đồ ăn của chị đủ để chị cầm cự mấy ngày. Em tìm được cứu viện sẽ quay lại ngay, yên tâm, sẽ không lâu đâu, nhiều lắm là một hai tiếng nữa."

Nếu quá một hai giờ, dù cứu viện có đến hay không, cô cũng sẽ quay về. Không có cứu viện, cô sẽ phải tự cứu con gái!

Dưới ánh đèn sáng trưng, Hồ Trinh nhìn An Nhiên, hai hàng nước mắt lặng lẽ chảy dài. Chị ấy nằm trên giường không thể nhúc nhích, chỉ có thể nhìn An Nhiên với ánh mắt đầy khẩn cầu rồi gật đầu.

Ánh mắt đó khắc sâu vào lòng An Nhiên, khiến lòng cô vô cùng khó chịu.

Tình hình đã loại, dù Hồ Trinh có lòng nhưng lại lực bất tòng tâm.

Thật ra chị ấy muốn chạy, Trần Kiều lại muốn ở lại, mà bây giờ, người bị ép đi lại là Trần Kiều, còn Hồ Trinh thì phải ở lại.

Không biết vì sao, An Nhiên cảm giác cổ họng mình như muốn nghẹn lại.

Cô không nhìn Hồ Trinh nữa, tra dao vào vỏ rồi nhét thẳng vào túi áo.

Sau đó cô nắm lấy dây thừng nhảy xuống mái che mưa, tụt xuống tầng 3, đạp một cước vào Trần Kiều đang ngồi xổm khóc trên mái che mưa, thấp giọng quát:

"Đi đi, xuống dưới nhanh!"

Trong bóng tối, khuôn mặt Trần Kiều lờ mờ hiện ra dưới ánh đèn hắt ra từ cửa sổ, trông vô cùng sợ hãi.

Cô ta bịt chặt miệng mình, chỉ vào bên trong cửa sổ của phòng bệnh tầng 3, không dám khóc thành tiếng.

An Nhiên quay đầu lại nhìn, thấy một khuôn mặt zombie thò ra phía cửa sổ, trắng bệch, trên mặt sưng phù còn có những đường gân xanh chằng chịt, cặp răng nanh trắng ởn còn dính đầy máu thịt không rõ là gì, không biết nó đã đứng ở trong cửa sổ từ lúc nào.

Cô giật mình hoảng sợ, còn chưa kịp phản ứng thì con zombie đó đã thò người ra khỏi cửa sổ, giơ tay lên, tóm lấy vai An Nhiên, dùng sức kéo cô vào bên trong.

Trên mái che mưa, An Nhiên và Trần Kiều sợ đến mức hét lên. Tiếng hét đó vang vọng trong đêm đen, khiến lũ zombie đang lượn lờ dưới lầu lần lượt tụ tập lại đây.

Lũ zombie trong phòng bệnh cũng đều đổ dồn về phía cửa sổ, nhưng cửa sổ này khá nhỏ, lại đã có một con zombie đang ở đó, nên những con khác rất khó thò tay ra ngoài.

Còn An Nhiên thì sao, cô ra sức giãy giụa trong tay con zombie. Để không bị rơi khỏi mái che mưa, một tay cô vẫn nắm chặt lấy sợi dây thừng.

Sau đó, đột nhiên An Nhiên nhớ ra con dao gọt hoa quả trong túi mình, bèn dùng tay còn lại lôi nó ra, tuốt vỏ, rồi đâm loạn xạ vào cánh tay của con zombie đang tóm lấy mình.

Nếu là người bình thường khi bị đâm như vậy đã sớm rụt tay về rồi, nhưng con zombie đó thì không, nó không hề có cảm giác, vẫn cứ rướn người ra, cố kéo An Nhiên vào trong cửa sổ.

Khi vị trí của An Nhiên ngày càng gần, con zombie há miệng nhe răng định cắn vào mặt cô.