Chương 21: Nhảy lầu

Vì thế, An Nhiên lập tức túm thẳng Trần Kiều đang la hét dưới đất dậy, lôi đến bên cửa sổ: "Cô xuống trước đi!"

"Tôi không đi! Cô điên rồi à, cô không nhìn xem đây là tầng mấy sao!"

Bảo cô ta bám vào một sợi dây thừng để làm Người Dơi từ tầng 4 nhảy xuống, dĩ nhiên Trần Kiều không chịu.

Bây giờ đã là 12 giờ trưa, trời vẫn chưa sáng, cô ta vừa mệt vừa đói, chỉ muốn ngã ra giường chờ chồng đến cứu.

An Nhiên muốn nhảy lầu còn muốn kéo cả cô ta theo ư? Trần Kiều cũng chẳng thèm quan tâm đến cơn đau do bị An Nhiên đẩy ngã xuống đất nữa, ra sức giãy giụa khỏi tay An Nhiên.

An Nhiên đã hơi kiệt sức, nhưng vẫn cố gồng mình dùng hết ý chí, hai tay ghì chặt lấy quần áo của Trần Kiều, gằn giọng gầm lên: "Cô phải xuống cho tôi! Cô xuống trước, nếu cô không xuống, tôi sợ cô sẽ gỡ dây thừng của tôi."

Đừng trách An Nhiên suy nghĩ quá tiêu cực, nguyên do là vì Trần Kiều đã có tiền lệ gỡ dây thừng một lần rồi, nên giờ dĩ nhiên An Nhiên phải ép Trần Kiều cùng xuống lầu, hơn nữa phải để Trần Kiều xuống trước, cô xuống sau!

Bên ngoài, dường như nghe thấy tiếng cãi vã trong phòng bệnh, cửa phòng lại bị lũ zombie bên ngoài đập vào dữ dội.

Trần Kiều và An Nhiên đồng thời sững người lại, không dám cãi cọ nữa. Hai người buông nhau ra, cũng không còn tiếp tục giằng co, cứ thế đứng cạnh cửa sổ, không dám nhúc nhích.

Tiếng đập cửa nhỏ đi một chút, An Nhiên lườm Trần Kiều một cái. Cô mặc kệ lúc này tâm tư của Trần Kiều ra sao, tóm lại nếu Trần Kiều không theo dây thừng đi xuống, An Nhiên cũng không thể một mình đi xuống được.

Hồ Trinh nằm trên giường, cố gắng gượng người dậy, vẻ mặt lo lắng nhìn An Nhiên rồi lại nhìn Trần Kiều.

Chị ấy đang định lên tiếng khuyên can hai người hãy đoàn kết một chút, thì lại thấy An Nhiên đi đến mép giường 16, cầm con dao gọt hoa quả lúc nãy thuận tay đặt trên nệm, tuốt thẳng dao ra khỏi vỏ, đi tới bên cạnh Trần Kiều, kề lưỡi dao vào cổ họng cô ta.

"Đừng mà, An Nhiên!"

Hồ Trinh hoảng hốt, thất thanh kêu lên. Còn Trần Kiều thì đã sợ chết khϊếp, đứng chết trân bên giường mình, nhìn thấy trên gương mặt đã suy sụp của An Nhiên lờ mờ hiện ra một nét hung tợn, cô ta sợ đến mức bắt đầu lắp bắp:

"Tôi, tôi cũng đâu có thật sự muốn gỡ dây thừng của cô... Nếu cô thật sự xuống rồi, tôi cũng sẽ không... không biết nặng nhẹ mà hại cô đâu, hại cô tôi phải đi tù đấy."

"Câm miệng! Bây giờ tôi chẳng còn gì cả, tôi chỉ có con gái tôi thôi. Tôi phải ra ngoài, phải sống sót ra ngoài!"

An Nhiên thừa nhận, vào lúc này, cảm xúc của cô đã hoàn toàn sụp đổ. Với một người tinh thần đã sụp đổ thì bây giờ nói gì cũng vô dụng.

Cô đã ly hôn, không nhà, không xe, không có người đàn ông nào để dựa dẫm, con gái là máu mủ thân cận duy nhất còn lại của cô trên đời này.

Bây giờ, con gái cô đang ở khoa sơ sinh không rõ sống chết, cô phải ra ngoài, mang tin tức về mầm bệnh trong bệnh viện này ra bên ngoài, sau đó đưa cứu viện quay về cứu con gái mình.

Cô phải nhanh lên!

Trẻ con không thể chịu đói lâu, nếu cứ kéo dài, An Nhiên sợ bé con sẽ chết vì đói, hoặc bị những bác sĩ, y tá trong khoa sơ sinh đã biến thành quái vật ăn thịt mất!

"Tôi, tôi, tôi không muốn, tôi sợ lắm, tôi không muốn xuống, tôi không muốn! Tôi thật sự không định gỡ dây thừng của cô đâu, thật đấy."

Trần Kiều bị An Nhiên dùng dao uy hϊếp. Khi lưỡi dao của An Nhiên dần dần ép vào cổ họng, Trần Kiều lùi về phía sau.

Cô ta khóc đến mức thở không ra hơi, sau đó dưới sự uy hϊếp của An Nhiên, cô ta nắm chặt sợi dây thừng trong tay, vừa khóc nức nở vừa trèo lên bệ cửa sổ, treo người trên mái che mưa, cầu xin An Nhiên:

"Cầu xin cô, tha cho tôi đi, tôi sợ lắm, tôi thật sự rất sợ, tôi sợ độ cao, xin cô đấy!"