Chương 20: Cô là một người mẹ

An Nhiên nhận lấy con dao gọt hoa quả Hồ Trinh đưa cho rồi kéo tấm ga giường dính đầy sản dịch của mình xuống.

Cô gấp nó lại, dùng dao rạch một đường nhỏ, túm lấy mép rách, dùng sức xé một cái "roẹt", tấm ga giường bị xé toạc làm đôi.

Bình thường dĩ nhiên An Nhiên không thể nào làm được việc tốn sức như vậy, huống hồ là bây giờ cô mới sinh con được 15 tiếng.

Nhưng giờ, cô chẳng hơi đâu mà bận tâm nhiều như vậy. Cô hoàn toàn quên mất mình là một sản phụ, bây giờ cô là một người mẹ!

Tấm ga giường xé đôi nối lại cũng được hai ba mét, nhưng vẫn chưa đủ. An Nhiên lại cầm dao gọt hoa quả bắt đầu xử lý vỏ chăn của mình, nhưng vẫn không đủ.

Hồ Trinh nằm trên giường vội vàng lật tấm chăn của mình lên, đưa cho An Nhiên:

"Em xé luôn cả vỏ chăn của giường này đi, chắc là cũng vừa đủ rồi đấy."

"Chắc là đủ rồi ạ."

An Nhiên cau mày, toàn thân cô lại bắt đầu đổ mồ hôi. Thật ra, cô cũng không biết mấy tấm vỏ chăn ga này nối lại có đủ dài hay không.

Trước đây, cô vẫn sống rất quy củ, chưa từng có kinh nghiệm leo tường trèo rào gì cả, cũng không giỏi dùng ga giường để ước lượng chiều cao của tòa nhà. Nếu thiếu khoảng hơn hai mét, chắc phải liềunhảy xuống thôi.

Sau khi thắt nút tất cả các mảnh ga giường và vỏ chăn đã xé thành một sợi dây thừng, An Nhiên liền định buộc một đầu dây vào khung sắt ở đuôi giường của Trần Kiều, vì giường của cô ta gần cửa sổ nhất.

Một chiếc giường cũng khá nặng, ngoài giường của Trần Kiều ra, dường như cũng không có chỗ nào thích hợp hơn để buộc dây.

Nhưng chưa đợi An Nhiên thắt xong nút, Trần Kiều đang nằm trên giường đột nhiên ngồi bật dậy, hét về phía An Nhiên: "Cô không thể để cho tôi yên một chút được à?"

Cô ta thấy An Nhiên quá ồn ào, lúc thì xé vải, lúc thì lại loay hoay ở đầu giường mình. Tình hình bên ngoài đã đáng sợ như vậy rồi, mà cái cô ở giường 16 này vẫn không chịu ngồi yên, phiền chết đi được.

An Nhiên liếc cô ta một cái, không thèm để ý đến cô tiểu thư này, cứ thế buộc chặt sợi dây vào đầu giường của Trần Kiều, sau đó ném đầu dây còn lại ra ngoài cửa sổ.

Cô nhoài người ra bệ cửa sổ, nhìn mái che mưa bên ngoài, trong lòng tính toán xem liệu mình có thể nắm lấy sợi dây, từ mái che mưa tầng 4 thuận lợi nhảy xuống mái che mưa tầng 3 hay không.

Rõ ràng, thái độ xem Trần Kiều như không khí của An Nhiên đã hoàn toàn chọc giận cô ta. Cô ta quỳ trên giường, ra sức gỡ sợi dây mà An Nhiên đã buộc vào đuôi giường mình, miệng tức giận nói:

"Cô làm mấy thứ này thì có ích gì? Loay hoay nhiều như vậy thì có giúp chúng ta ra ngoài được không? Biện pháp duy nhất của chúng ta bây giờ là chờ, chờ cứu viện!"

"Có ích gì ư?! Ít nhất tôi cũng đang tìm cách!"

Thấy Trần Kiều lại có hành động gỡ dây thừng, An Nhiên tức đến mức đẩy mạnh Trần Kiều một cái, trực tiếp đẩy ngã cô ta từ trên giường bệnh xuống đất.

Trần Kiều ngã xuống đất liền la oai oái, xem chừng ngã cũng khá đau. An Nhiên hơi hoảng sợ, sống 23 năm, vừa rồi là lần đầu tiên cô động thủ với người khác, nãy vừa mới tát Trần Kiều một cái, giờ lại bạo lực đến mức đẩy cô ta từ trên giường xuống.

Cái tát đó không gây tổn thương gì cho Trần Kiều, nhưng việc đẩy cô ta từ trên giường xuống thì có hơi nghiêm trọng. An Nhiên nhìn Trần Kiều nằm rêи ɾỉ dưới đất, suy nghĩ đầu tiên trong đầu cô là, thôi xong rồi, mình không kiểm soát được tính khí của mình rồi, phen này chắc chắn bị Trần Kiều ăn vạ rồi?

Nhưng rồi cô lại nghĩ, bây giờ bên ngoài hỗn loạn như vậy, trong phòng bệnh này lại không có camera giám sát, cho dù Trần Kiều có ăn vạ mình thì mình cũng chẳng quản được nhiều thế.

Ra ngoài trước, tìm cứu viện, cứu con quan trọng hơn!