Chương 18: Vì con của chúng ta

"Thật buồn cười, dĩ nhiên bây giờ phải tìm cách liên hệ rồi chờ cứu viện, cứu viện đó, hiểu không?"

Người ở giường 18 ngồi bật dậy. Cùng là sinh thường, nhưng xem ra cô ta có vẻ khỏe hơn An Nhiên rất nhiều.

Vì trong lòng vẫn đang oán trách An Nhiên, nên mấy lời Trần Kiều nói ra vẫn mang ý hờn dỗi.

"Tình hình bây giờ như vậy, bên ngoài có nhiều... quái vật thế, hay là zombie? Chúng ta ra ngoài bằng cách nào?"

"Zombie sao?"

Hồ Trinh giữa An Nhiên và Trần Kiều, chị ấy như đang nghiền ngẫm từ này. Vì sinh mổ nên vẫn luôn nằm trên giường, không thể nhúc nhích, do đó chỉ có chị ấy chưa nhìn thấy con quái vật bên ngoài trông như thế nào.

Trần Kiều nói đó là zombie, vậy có phải giống trong phim ảnh không?

Không biết lấy sức mạnh ở đâu, An Nhiên tức đến nỗi ngồi bật dậy.

Sự di chuyển đột ngột này đã động đến vết thương bên dưới, khiến dịch sản tuôn ra như suối. Nhưng cô cũng chẳng hơi đâu mà bận tâm nhiều như vậy, cô gằn giọng với Trần Kiều:

"Cứu viện? Nếu họ cứu viện được thì đã đến từ sớm rồi. Cô cứ ở đây từ từ mà chờ cứu viện, dù sao tôi nhất định phải ra ngoài. Tôi muốn truyền tin tức về những chuyện ở đây ra ngoài, sau đó tìm người đến cứu con gái tôi."

Nói xong, An Nhiên quay sang nói với Hồ Trinh:

"Tình hình bây giờ chị cũng thấy rồi đấy, không gọi điện thoại được nên cũng không truyền tin tức ra ngoài được. Em thấy cả bệnh viện này không ổn.

Tầng một là phòng khám đa khoa, phòng cấp cứu và phòng truyền dịch, nên tầng một đông người nhất.

Tầng hai là khoa chăm sóc sức khỏe mẹ và bé, chắc người cũng không ít.

Tầng ba là khoa khám thai, tầng bốn là khoa sản, tầng năm là khoa sơ sinh, tầng sáu là khoa nhi, tầng bảy là khoa phụ sản.

Lúc nãy em đã lên khoa sơ sinh ở tầng năm xem thử, người còn đông hơn cả khoa sản."

"Bây giờ cô còn có tâm trạng đi lên khoa sơ sinh à?"

Trần Kiều nhìn An Nhiên với ánh mắt sắc lẻm, cô ta cảm thấy người này đúng là một kẻ lập dị. Đã đến lúc nào rồi mà còn có gan lượn lờ bên ngoài, thậm chí vừa mới sinh con xong đã đi lại giữa bầy zombie đó, còn bò lên tận khoa sơ sinh nữa chứ?

"Con của chúng ta còn đang ở khoa sơ sinh mà."

Hồ Trinh ở giường 17 đỡ lời cho An Nhiên. Chị ấy thấy là một người mẹ, An Nhiên cố gắng lên khoa Sơ sinh để xem tình hình là điều hoàn toàn hợp lý.

Trái lại, phản ứng của Trần Kiều mới khó hiểu.

Những đứa trẻ đó đều là khúc ruột của mình, bây giờ tình hình không ổn, người làm mẹ sao có thể không bận tâm đến con mình được.

Trần Kiều cười lạnh một tiếng, gắt gỏng: "Dù sao thì bây giờ tôi cũng chẳng có tâm trạng nào lo cho con trai tôi. Đứa con này là do mẹ chồng tôi ép tôi phải sinh, đau chết đi được. Bà ấy nói, chỉ cần tôi sinh nó ra là được, bà ấy sẽ nuôi. Kết quả thì sao? Bây giờ đến người cũng chẳng thấy đâu."

"Cái loại người như cô, tôi mà là mẹ chồng cô, khi zombie tới chắc chắn tôi sẽ bỏ cô lại rồi chạy trước!"

An Nhiên vừa nằm xuống giường đáp trả lại Trần Kiều một câu rồi quay người đưa lưng về phía cô ta, không thèm quan tâm đến mặt mũi của cô ta.

Chuyện bất đồng quan điểm như việc cả hai đều làm mẹ, nhưng thái độ với con mình khác nhau, đã khác rồi thì có gì để nói nữa?

"Thôi, hai người đừng cãi nhau, đừng lục đυ.c nội bộ nữa."

Hồ Trinh ở giữa quả nhiên hơi ba phải, đứng ra hoà giải:

"Có lẽ bây giờ tình hình bên ngoài rất phức tạp, khéo cả khoa Sản này chỉ có 3 chúng ta còn sống. Chúng ta nhất định với đoàn kết, không chỉ vì bản thân mà còn vì con nữa!"