"Á!" Trần Kiều vẫn đứng ở cửa gào thét điên cuồng.
Phía sau cô ta, cửa nhà vệ sinh đột nhiên bị đẩy bật ra, An Nhiên lao tới, túm lấy áo sau lưng Trần Kiều, giật mạnh cô ta vào trong phòng bệnh, sau đó nhanh chóng đóng sầm cửa lại và khóa trái!
"Á, có quái vật, có quái vật, á!"
"Đừng kêu nữa!!"
An Nhiên giơ tay, đẩy mạnh Trần Kiều một cái. Ngoài cửa, zombie vẫn đang đập cửa ầm ầm. Bên trong, Trần Kiều vẫn gào thét không ngừng.
An Nhiên giáng cho Trần Kiều một cái tát, cái tát này đã kéo Trần Kiều ra khỏi trạng thái suy sụp. Sau đó, An Nhiên siết chặt hai vai Trần Kiều, vẻ mặt nghiêm túc, thấp giọng quát:
"Nãy tôi đã nói, bên ngoài có thứ ăn thịt người, cô còn không tin! Dường như bọn chúng dựa vào âm thanh để xác định vị trí con mồi, cô đừng có mà la hét nữa!"
"Tôi... tôi!" Trần Kiều sợ đến mức nói không nên lời, sau đó như bừng tỉnh, cô ta đẩy cái tay đang nắm vai mình ra, thấp giọng oán trách: "Ai bảo cô không nói cho rõ ràng? Tất cả là tại cô! Nếu cô nói thì tôi đã đi ra ngoài chắc?"
"Tôi chưa nói sao?"
Bị câu nói này của Trần Kiều làm cho tức đến suýt nhồi máu cơ tim, An Nhiên hơi cúi người, ôm bụng trở lại phòng vệ sinh, trả lại điện thoại cho giường 17, sau đó quay về mép giường của mình, quay đầu lại nhìn người ở giường 18 với vẻ hơi châm chọc rồi nói:
"Được thôi, cứ cho là tôi chưa nói đi. Coi như tôi đã nhìn thấu rồi, hai chúng ta không phải người cùng một đường!"
Không chùng một đường! An Nhiên thề, từ nay về sau, bất kể có tin tức gì, cô cũng tuyệt đối không hé răng nói nửa lời với người ở giường 18 này nữa.
Nhìn cái thái độ đầy oán trách của cô ta kìa, sao cô ta không nghĩ lại xem, lúc nãy cô ta la hét, chẳng phải chính An Nhiên đã kịp thời kéo cô ta lại một phen nên cô ta mới không bị lũ zombie đang đập cửa bên ngoài ăn thịt hay sao?
Cái loại tiểu thư này, hễ gặp chuyện chỉ biết đổ hết trách nhiệm lên đầu người khác.
Cô ta và An Nhiên không cùng quan điểm sống, không thể lập nhóm, không thể tin tưởng lẫn nhau, không thích hợp để trở thành đồng đội!
Sau khi liệt người ở giường 18 vào danh sách không thể tin tưởng trong lòng, An Nhiên liền tỏ ra vô cùng mệt mỏi, cô nằm lại lên giường, bắt đầu suy tính xem bước tiếp theo nên làm gì.
Người ở giường 18 vẫn còn đang oán trách An Nhiên không cản mình ra ngoài, hại cô ta bị lũ zombie bên ngoài dọa cho khϊếp sợ.
Thấy An Nhiên không thèm đếm xỉa đến mình, chỉ lo nằm lại giường, Trần Kiều cũng giận dỗi, không thèm để ý đến An Nhiên nữa, đi thẳng về giường mình nằm xuống, tiện tay lấy điện thoại ra, bắt đầu gọi cho chồng và tất cả người trong danh bạ của cô ta để cầu cứu.
Đương nhiên, chẳng có ngoại lệ nào ở đây cả, chiếc điện thoại không một vạch sóng không thể nào gọi đi được.
Hồ Trinh ở giường 17 có vẻ là người ba phải. Chị ấy nhìn người ở giường 18, rồi lại nhìn An Nhiên đang nằm bên trong tấm rèm, cố nén cơn đau từ vết mổ trên bụng, hơi nghiêng người, cầm điện thoại của mình lên, bắt đầu gọi cho những người trong danh bạ.
Tương tự, điện thoại không có sóng thì sao gọi được!
Cả thế giới dường như chỉ còn lại ba sản phụ trong phòng bệnh này. Ngoại trừ căn phòng này vẫn còn sáng đèn, khắp nơi đều là một màu đen kịt, màn đêm tối tăm vô tận.
"Này, An Nhiên, bây giờ em có ý định gì không?" Hồ Trinh mặt đầy lo lắng, nghiêng đầu nhìn An Nhiên, cuối cùng không nhịn được vẫn lên tiếng hỏi.
Tấm rèm ở giường An Nhiên được kéo ra một chút, để lộ khuôn mặt lấm lem của cô. Cô gối đầu hơi nghiêng người, mắt mở to nhìn bóng đèn trên trần nhà. Hồi lâu sau, cô mới trả lời Hồ Trinh:
"Chúng ta phải tìm cách ra ngoài."