Ba người đồng đội còn lại cũng có người thân, dĩ nhiên không thể nào cứ ru rú trong phòng bếp chờ cứu viện.
Thật ra có đôi khi, vào khoảnh khắc mấu chốt khi đối mặt với sinh tử, con người ta mới nhận ra rằng, có lẽ điều hối tiếc nhất trên đời này là không từ biệt đàng hoàng, không thể nói một lời tạm biệt trọn vẹn với những người mình từng yêu và những người từng yêu mình, không thể dặn họ "lên đường bình an", và cũng không thể nói rằng "đừng lo lắng, tôi sẽ sống tốt."
Bất kể người thân của họ có "mắc bệnh" hay không, họ cũng muốn ra ngoài gặp mặt để dãi bày hết tất cả những lời trong lòng với người nhà, cả những lời đã nói và chưa từng nói.
Một cuộc chiến nơi địa ngục đang chờ đợi nhóm Chiến Luyện, còn ở một nơi xa xôi, rất xa xôi tại Hoa Trung, thành phố Tương, bệnh viện Tinh Khu, An Nhiên đứng trong nhà vệ sinh nhìn mình trong gương, tự động viên mình hết lần này đến lần khác.
Cô phải kiên cường lên. Bây giờ báo cảnh sát cũng vô dụng, Chiến Luyện lại ở tận Tây Bắc xa xôi, căn bản không thể nào bay về cứu cô và con gái ngay lập tức được.
Nhưng cô có thể mượn một chiếc điện thoại, gọi cho Chiến Luyện, nói một lời xin lỗi tử tế, nói với anh rằng em đã sinh cho anh một cô con gái. Không nể mặt em thì cũng phải nể mặt con gái ruột của anh chứ, để Chiến Luyện tìm cách, cử vài người đến cứu con gái mình, có được không nhỉ?
Với suy nghĩ đó, dòng suy nghĩ hỗn loạn của An Nhiên cuối cùng cũng tìm ra được một lối thoát.
Cô vội vàng đi ra khỏi phòng vệ sinh, hỏi Hồ Trinh mượn điện thoại. Kết quả, khi cầm nó vào phòng vệ sinh, cô dựa vào cửa nhìn thử, điện thoại của Hồ Trinh không có một vạch sóng nào.
An Nhiên hoàn toàn chết lặng.
Giờ phải làm sao đây? Làm sao bây giờ? Mọi lối thoát đều bị chặn đứng, mọi cơ hội sống sót đều lần lượt bị dập tắt.
An Nhiên cô phải làm sao đây? Cả người cô lập tức mềm nhũn, trượt xuống đất, nhìn vào bức tường nhà vệ sinh mà khóc không ra nước mắt.
Chẳng lẽ chỉ có thể dựa vào chính mình thôi sao? Bây giờ không còn ai để cô dựa dẫm, cô chỉ có thể dựa vào chính mình, phải không?
Dù có vắt óc suy nghĩ đến mấy cũng không còn bất kỳ tia hy vọng nào nữa, chỉ có tự mình tìm cách mới có thể cứu được con gái.
Dù sao thì từ nhỏ đến lớn, cô cũng chưa từng có ai để dựa dẫm, trước nay cô vẫn luôn dựa vào chính mình.
Bên ngoài, điện thoại của Trần Kiều ở giường 18 cũng mất sạch sóng trong nháy mắt. Cảm xúc của cô ta càng thêm sốt ruột, cô ta đi đi lại lại trước giường của Hồ Trinh mấy vòng, cuối cùng không nhịn được nữa, nói với Hồ Trinh:
"Chuyện quái quỷ gì thế này, tôi phải ra ngoài xem sao!"
"Nhưng mà..." Hồ Trinh quay đầu lại, cau mày nhìn bóng dáng người ở giường 18, khuyên nhủ: "Cô vẫn không nên ra ngoài thì hơn, chẳng phải An Nhiên đã nói..."
"Cô tin lời cô ta à?"
Người ở giường 18 cười nhạo một tiếng, đi đến bên giường, kéo cửa phòng đi ra ngoài. Cô ta coi như đã nhìn thấu, cái cô An Nhiên ở giường 16 kia chính là một kẻ điên.
Chắc chắn vết máu trên đùi kia đều là sản dịch, sản dịch chảy nhiều đến thế mà còn không biết thay băng vệ sinh, không phải kẻ điên thì là gì?
Nên An Nhiên nói bên ngoài có kẻ ăn thịt người ư? Ha ha ha
Trong lòng Trần Kiều còn chưa chế nhạo An Nhiên xong thì đã thấy một người đàn ông đi lướt qua trước mặt mình. Trán gã đàn ông đó nổi đầy gân xanh, mắt xám xịt, răng nanh bên khóe miệng dài ngoằng, hệt như dã thú.
"Á!" Trần Kiều sợ đến mức hét toáng lên, tiếng hét của cô ta vừa cao vừa chói, gần như vang vọng khắp cả hành lang, khiến gã "đàn ông" đang định đi lướt qua cô ta đột nhiên dừng bước. Gã chậm rãi quay người lại, nhanh chóng khóa chặt phương hướng của Trần Kiều.
Cùng lúc đó, trên khắp hành lang, lũ zombie vốn đã tản ra từ chỗ chiếc điện thoại của An Nhiên cũng lần lượt lảo đảo đi về phía Trần Kiều.