Chương 15: Anh phải nói cho ra nhẽ

Mới một ngày trôi qua, đến cả Chiến Luyện cũng chưa thể nào thích ứng nổi với biến cố đột ngột này, huống chi là An Nhiên vốn yếu đuối mong manh.

Anh vừa bỏ lỡ một cuộc gọi của vợ cũ, trước đây không phải chuyện này chưa từng xảy ra. Nhưng lần này, liệu có phải từ đây về sau, liệu có thật sự là xa tận chân trời, gần ngay trước mắt?

Chiến Luyện mím chặt môi, cau mày nhìn trừng trừng vào chiếc điện thoại trong tay như thể đang nhìn kẻ thù không đội trời chung. Điện thoại của anh mất tín hiệu rồi!

Giờ phải làm sao đây? Nghĩ lại cuộc đời mình, thuở nhỏ mất cha, khi thiếu niên thì mất mẹ, kết hôn vội vã rồi một năm sau lại ly hôn.

Nếu tính kĩ thì trên đời này, e rằng anh chỉ còn mỗi An Nhiên là người thân, dù đã mang danh là "cũ".

Sao anh có thể đành lòng buông tay?

"A Luyện, bây giờ chúng ta phải làm sao?"

Một người đàn ông nói giọng miền Nam, tuổi tác lớn hơn Chiến Luyện và Lạc Phi Phàm, trông chừng 35 tên là Hoa Luyến Kim, mọi người thường gọi là Lão Miêu.

Anh ta đang cầm một chiếc ống nhòm không biết kiếm đâu ra, đứng bên cửa sổ nhà bếp, nói với Chiến Luyện:

"Không chỉ đại đội của chúng ta đã biến thành quái vật hết cả, tôi thấy tình hình các đại đội khác cũng mờ mịt lắm rồi. Bằng không tại sao chúng ta phát tín hiệu cầu cứu mà mãi không thấy ai hồi đáp."

Quân khu Tây Bắc có địa hình rộng lớn, mà đại đội của Chiến Luyện lại thuộc một binh chủng đặc thù của toàn quân khu.

Theo lẽ thường mà nói, việc cả đại đội, trừ anh và ba người nữa, không một ai sống sót là chuyện tày trời, có thể kinh động đến cả lãnh đạo cấp cao nhất của đất nước. Ấy vậy mà hiện tại lại hoàn toàn không có động tĩnh gì.

Họ đang ở một nơi hẻo lánh, rất khó tiếp cận thông tin bên ngoài. Vì vậy, rốt cuộc bây giờ nên tiếp tục chờ cứu viện hay phải tìm cách khác?

Chiến Luyện siết chặt chiếc điện thoại đời cũ trong tay, ngồi trên ghế, một chân thả xuống khỏi đầu gối, lưng cúi gập, mắt nhìn xuống màn hình điện thoại.

"Vợ yêu", anh đã đặt tên cho An Nhiên, vẫn lưu trong danh bạ chưa kịp sửa lại.

Mỗi lần nhìn thấy hai chữ này, lòng Chiến Luyện lại cuộn lên ký ức về ngày hôm đó, khi vợ cũ của anh khóc nức nở trong điện thoại.

Cô khóc đến mức như suy sụp, vừa khóc vừa hét vào điện thoại với Chiến Luyện, cô nói:

"Lúc nào anh cũng vắng nhà! Lúc em cần anh nhất thì anh không bao giờ ở cạnh! Trông em có giống một người không chứ?

Chúng ta cưới nhau một năm, mà trong một năm đó em gặp anh được đúng ba ngày!

Mà trong ba ngày đó, anh chỉ biết lên giường với em! Ngày thường, lúc em ốm đau thì anh ở đâu? Nếu anh thiếu đàn bà để ngủ thì cưới em làm gì? Anh bỏ tiền ra ngoài tìm gái ấy, thế chẳng phải thoải mái hơn sao?"

Thật ra, Chiến Luyện chưa bao giờ nói với An Nhiên rằng, anh cũng giống như cô, anh cũng mong muốn có một mái nhà, mong lúc trở về có một người phụ nữ đang đợi mình, rồi hai người sẽ sinh một đứa con, sống một cuộc đời bình lặng như nước. Đó cũng là điều anh hằng mong ước.

Nhưng lúc đó anh đã tức đến mức chỉ muốn bóp "chết" An Nhiên, anh nghẹn họng không nói được lời nào. Bây giờ không biết nói với vợ cũ những lời này còn kịp nữa hay không.

"Phải ra ngoài!" Chiến Luyện siết chặt điện thoại, nhét chiếc điện thoại đã mất tín hiệu vào túi áo trước ngực rồi ngẩng đầu lên, nhìn ba người đồng đội còn lại, quả quyết lặp lại một lần nữa: "Ông đây phải ra ngoài! Có vài lời, tôi nhất định phải nói rõ ràng với vợ cũ của tôi. Dù sống hay chết, ông đây cũng phải gặp mặt cô ấy, nói cho ra nhẽ!"

Nói xong, anh quay người, bắt đầu lựa vũ khí từ trên kệ bếp. Với tình cảnh bên ngoài lúc này, e rằng những người đồng đội của họ có muốn cũng không cứu được nữa. Vậy thì ngoài việc liều mạng xông ra, không còn con đường nào khác để đi.