Chương 14: Vợ cũ của anh

Ngay cửa phòng bếp là lối thông ra hội trường, có ba người đàn ông tay cầm đủ thứ như xoong nồi chảo chậu, canh gác cẩn thận, chỉ sợ lơ là một chút là đám "anh em" ngoài kia sẽ xông vào.

Trong ba người lính mặc đồ rằn ri, có một chàng trai với gương mặt thư sinh, trông chỉ mới ngoài 20 tuổi tên là Lưu Tiểu Quyết, anh chàng là lính mới vừa được tuyển vào đội.

Lúc này, trên mặt Lưu Tiểu Quyết có những vệt máu lấm tấm, tay anh chàng lăm lăm con dao phay, bước tới trước mặt Chiến Luyện, cúi đầu hỏi với giọng bất lực và mệt mỏi:

"Anh Luyện, anh đang gọi cho ai thế?"

"Vợ cũ của tôi!"

Anh đáp vỏn vẹn ba chữ, rồi lại cầm điện thoại gọi cho An Nhiên thêm lần nữa. Lần này, đầu dây bên kia chỉ còn những tiếng tút tút máy bận ngắn ngủi.

Lưu Tiểu Quyết bỗng bật khóc, một chàng trai cao lớn cất tiếng khóc ồm ồm như gấu rống, lí nhí nói: "Em... em cũng gọi cho bạn gái và mẹ em, nhưng họ... họ cũng không nghe máy!"

Một người đàn ông khác khoảng 30 tuổi, trạc tuổi Chiến Luyện. Anh ta đeo một cặp kính, trông như chính trị viên, có tên Lạc Phi Phàm.

Nghe Chiến Luyện nói vậy, anh ta đứng ở cửa liền cau mày, tỏ vẻ không đồng tình với việc Chiến Luyện và Lưu Tiểu Quyết đang mải lo chuyện riêng lúc này:

"A Luyện, đừng gọi nữa. Biết đâu An Nhiên đã..."

"Không thể nào!" Chiến Luyện đột ngột ngẩng đầu, gương mặt với những đường nét sắc bén đằng đằng sát khí, anh nhấn mạnh: "Cô ấy vừa mới gọi cho tôi. Nếu cô ấy cũng biến thành zombie, cô ấy sẽ không gọi cho tôi!"

Ở doanh trại quân đội của họ từ đêm qua đã bắt đầu xuất hiện rất nhiều quân nhân bị sốt, có người thì nôn mửa tiêu chảy, tinh thần uể oải. Nhưng tối qua là ngày Chiến Luyện xuất ngũ, Lạc Phi Phàm đã tổ chức cho anh một buổi tiệc chia tay. Dù trong người hơi khó chịu trong người, nhưng ai cần đến đều có mặt.

Vì đa số mọi người đều không khoẻ, nên dù buổi tiệc chia tay mang không khí chúc mừng nhưng thật ra lại chẳng vui vẻ lắm.

Nhưng Chiến Luyện là người thế nào, dù hôm nay có là ngày anh xuất ngũ hay không, chỉ cần trong không khí có một tia bất thường kỳ lạ, anh đều có thể nhận ra.

Có điều biến cố ập đến quá đột ngột. Tất cả những người ở đây đều là đồng đội sớm tối có nhau, không phải ruột thịt nhưng còn thân hơn cả ruột thịt.

Điều anh có mơ cũng không ngờ được là sau một trận mưa giông lại xuất hiện cảnh tượng đồng đội ăn thịt người.

Kẻ ăn thịt người đầu tiên là ai thì không nhớ rõ.

Lúc đó, Chiến Luyện đang cùng Lạc Phi Phàm ra ngoài bàn chuyện công việc sau khi xuất ngũ. Không ngờ lúc quay về mọi chuyện đã thành ra thế này.

Biến cố xảy ra quá nhanh, anh và Lạc Phi Phàm cũng coi như phản ứng kịp thời, sống sót qua khỏi địa ngục trần gian đêm qua và bảo vệ được thêm vài đồng đội chưa bị biến đổi.

Mấy người vẫn nể tình xưa nghĩa cũ, không nỡ xuống tay sát hại những người chiến hữu ngày nào. Nhỡ đâu có một ngày, có biện pháp gì đó có thể chữa khỏi cho họ thì sao?

Vậy nên nhóm người bọn họ đành phải rút vào cố thủ trong bếp, đến giờ vẫn còn đang trong trạng thái bàng hoàng.

Nhưng một ngày đã trôi qua, bình thường chỉ cần trong đội hơi có biến động là cả khu sẽ biết ngay, vậy mà hôm nay lại chẳng có gì xảy ra.

Mấy người Chiến Luyện cứ chờ đợi trong bếp cả một ngày, mãi mà không thấy cứu viện tới.

Vì vậy, họ không thể không nghĩ đến những khả năng khác. Ví dụ như phạm vi của dịch bệnh không chỉ giới hạn ở đội của họ, mà có thể đã lan ra toàn bộ quân khu?

Hay thậm chí là... cả đất nước Trung Hoa rộng lớn này?

Nếu tất cả mọi người trên thế giới đều đã nhiễm bệnh, vậy An Nhiên có sao không? Gia đình, bạn bè của họ có sao không?