"Đừng có la nữa!" An Nhiên yếu ớt ngẩng đầu, vội đóng sập cửa phòng lại, liếc nhìn cô nàng tiểu thư hay làm mình làm mẩy ở giường 18, rồi quay sang nói với Hồ Trinh ở giường 17:
"Điện thoại của chị đâu, cho em mượn với, em phải báo cảnh sát!"
"Tôi báo rồi!" Cô nàng tiểu thư ở giường 18 cau mày, sốt ruột bấm điện thoại lia lịa, vừa gọi vừa liếc nhìn An Nhiên đang quỳ rạp dưới đất, nói: "Tôi báo cảnh sát nói chồng tôi mất tích, kết quả gọi toàn máy bận! Cảnh sát trong nước đúng là một lũ ăn hại, hừ!"
Mới không thấy mặt chồng có hai tiếng đồng hồ mà cô nàng tiểu thư này đã gọi báo cảnh sát, bắt công sát nhân dân đi tìm chồng cho mình?
An Nhiên cạn lời, gắng gượng bò dậy khỏi sàn nhà, vất vả lôi cái túi đồ đi sinh đặt ở đầu giường ra, tìm một chiếc bỉm quần mới.
Hồ Trinh ở giường 17 ít ra vẫn còn tỉnh táo hơn cô nàng tiểu thư ở giường 18. Dù đang nằm trên giường không thể động đậy, chị ấy vẫn lo lắng nhìn An Nhiên, hỏi:
"Em bị sao vậy? Tại sao lại phải báo cảnh sát? Điện thoại của chị ở trong ngăn kéo ấy."
An Nhiên lắc đầu. Bây giờ không cần điện thoại nữa rồi.
Nếu người ở giường 18 đã báo cảnh sát, cô ta còn đang gọi liên tục, cô có mượn điện thoại của Hồ Trinh để gọi nữa cũng chẳng thay đổi được gì.
"Em thấy ở bên ngoài..." An Nhiên hít một hơi thật sâu, nhớ lại cảnh tượng ghê tởm vừa rồi, cố nén nỗi sợ hãi trong lòng, cố gắng dùng giọng điệu bình tĩnh nhất có thể để nói với Hồ Trinh: "Có người đang ăn thịt người!"
"Hả?" Hồ Trinh ngơ ngác ngẩng nhẹ đầu lên, nhưng lại động đến vết mổ, đành bất lực đặt đầu trở lại gối.
Cô nàng tiểu thư ở giường 18 không nhịn được "phụt" một tiếng, bật cười.
Cô ta vẫn đang lặp đi lặp lại việc gọi cho cảnh sát và chồng mình, liếc xéo An Nhiên với vẻ khinh khỉnh, dường như cho rằng hạng dân thường như An Nhiên nói ra những lời điên khùng như vậy cũng là phải.
An Nhiên không cố thuyết phục giường 17 và 18 tin lời mình nói. Cô chỉ liếc nhìn cô nàng tiểu thư giường 18 một cái, rồi run rẩy lết vào nhà vệ sinh, thay chiếc bỉm quần đã thấm đẫm sản dịch ra.
Quyết định không dùng đến thứ nước đen ngòm kia, An Nhiên lấy một nắm giấy vệ sinh lau khô vết máu trên tay, sau đó vịn vào bồn rửa mặt, nhìn bộ dạng như ma quỷ của mình trong gương.
Cô vén phần tóc mái trên trán lên, kiểm tra cực kỳ cẩn thận. Trong cái rủi có cái may, cô không bị làm sao cả.
Xa xa ngoài hành lang, tiếng nhạc bài "Tiểu Hồ Tiên" cuối cùng cũng im bặt khi chiếc điện thoại hết pin. Màn hình tối sầm lại.
Lũ quái vật đã "tiến hóa" thành công đang vây quanh nó, khi mất đi mục tiêu, chúng bắt đầu từ từ tản ra, có con đi về phía cuối hành lang, có con lại hướng về phía phòng bệnh của An Nhiên.
...
Trong khi đó, ở một nơi xa xôi tận miền Tây Bắc, trong một hội trường đèn đuốc sáng trưng kê mấy chiếc bàn tiệc. Trên tường treo một băng rôn đỏ có hàng chữ "BUỔI LIÊN HOAN CHIA TAY ĐỒNG CHÍ CHIẾN LUYỆN XUẤT NGŨ".
Bên dưới tấm băng rôn là cả một căn phòng đầy những zombie mặc đồ rằn ri đang lảo đảo vật vờ.
Trên mặt đất có mấy bộ xương gần như đã bị ăn sạch. Bàn tiệc và đồ ăn gần như chưa đυ.ng đến, nhưng khắp nơi lại vương vãi máu đỏ và thứ nước dãi màu vàng khè.
Cả người Chiến Luyện đầy máu, bàn tay buông thõng nắm chặt lại, máu từ kẽ tay nhỏ giọt tong tong xuống đất, đọng lại thành một vũng nhỏ.
Anh ngồi trên một chiếc ghế đẩu trong bếp, một chân gác lên đầu gối chân kia. Tay còn lại đang cầm điện thoại gọi cho An Nhiên hết lần này đến lần khác, cho đến khi điện thoại của cô sập nguồn mới dừng.