Chương 10: Sao trời vẫn chưa sáng?

Nói xong, An Nhiên nhét điện thoại vào túi.

Trong lòng cô rất bất an. Cô vịn vào thành giường, cố lết từng bước ra cửa.

Đằng sau, Hồ Trinh vẫn còn đang hỏi bệnh viện có gì lạ, còn cô nàng tiểu thư ở giường 18 thì nằm trên giường sụt sùi khóc một mình.

Bực mình không chịu nổi, An Nhiên mặc kệ Hồ Trinh và người ở giường 18, chỉ hé cửa, nép mình sau cánh cửa nhìn ra hành lang sâu hun hút.

Cảm giác những người đang đi bên ngoài trông càng lúc càng cứng đờ. Trong lòng cứ bất an khiến cô lo sợ không yên.

Nếu không ra ngoài xem cho rõ ngọn ngành, cô không thể yên lòng ở cái bệnh viện này tiếp được nữa.

"Mà này, mọi người có để ý không, bây giờ đã 11 giờ sáng rồi mà sao trời vẫn chưa sáng nhỉ?"

Giọng nói vang lên từ phía sau là của Hồ Trinh. Chị ấy nằm trên giường, chau mày, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm vẫn giăng kín như nửa khuya, mưa vẫn rơi không ngớt.

Đèn đường năng lượng mặt trời và điện từ gió (chong chóng) đều được máy tính điều khiển tự động, cứ đến 6 giờ sáng là sẽ tắt hết.

Giờ đây, từ trong phòng bệnh nhìn ra ngoài, tất cả chỉ có một màu đen kịt, đen đến mức đưa tay ra cũng không thấy năm ngón.

"Á!"

Một tiếng hét thất thanh vang lên, đó là của người ở giường 18. Tiếng hét như một móng vuốt sắc nhọn bóp nghẹt lấy tim An Nhiên.

Cô hơi bực mình quay lại liếc nhìn giường 18, cô nàng tiểu thư lúc này lại có sức ngồi bật dậy.

Cô ta quay sang oán trách Hồ Trinh đang nằm trên giường:

"Chị đừng nói nữa! Chị nói tôi mới để ý, kinh khủng quá, đáng sợ quá đi mất! Tôi phải gọi cho chồng tôi!"

Nói rồi, cô ta tự mình bước xuống giường, lôi chiếc điện thoại đời mới nhất từ trong tủ đầu giường ra rồi gọi cho chồng.

Đúng là đồ dở hơi! An Nhiên thầm mắng một tiếng rồi quay lại, kéo hé cửa ra thêm một chút để tiếp tục quan sát. Người trên hành lang vẫn đi qua đi lại như những cái xác chết đang đi dạo.

Tim An Nhiên run lên, cô mở cửa rộng hơn một chút, một tay ôm bụng, chân mang đôi dép đi trong tháng ở cữ chậm rãi bước ra ngoài. Sau đó, vì vẫn không yên tâm, cô quay lại khóa trái cửa phòng của Hồ Trinh và cô nàng tiểu thư kia.

Cô cẩn thận quan sát những người đang đi đi lại lại. So với lúc nãy cô ra xem, vẻ ngây dại của họ càng nghiêm trọng hơn, gân xanh trên đầu nổi lên cuồn cuộn, vừa đi vừa chảy nước dãi màu vàng khè.

Đèn trên hành lang cái sáng cái tắt khiến cả dãy hành lang chìm trong một bầu không khí quỷ dị.

An Nhiên vẫn chưa nhận thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Cô cúi đầu, lặng lẽ bước về phía trước, dự định sẽ đến chỗ thang máy để lên Khoa Sơ sinh tìm con gái mình.

Cô bước đi từng bước, chậm rãi dịch về phía trước. Khi đi ngang qua một đoạn hành lang tối đèn có một căn phòng đang mở toang cửa, một tiếng nhai ngấu nghiến vang lên giữa hành lang tĩnh lặng.

Âm thanh này rất rõ, như thể một loài động vật cỡ lớn nào đó đang gặm xương, tiếng sau nối tiếp tiếng trước khiến An Nhiên đột ngột dừng bước.

Cô sợ hãi mở to mắt, gương mặt lấm tấm mồ hôi dính bết tóc mai. Rồi cô từ từ nghiêng đầu, nhìn vào bên trong phòng bệnh không bật đèn. Một gã đàn ông đang đè trên người một phụ nữ, giống như một con thú hoang, hắn đang cắn xé người phụ nữ đó!

Đúng vậy, là cắn xé!

Người phụ nữ trên giường vẫn còn sống, trông như vừa mới sinh con xong, trên đầu còn quấn khăn. Cổ họng cô ấy đã bị cắn đứt, máu tươi tuôn ra xối xả. Cô ấy đang ra sức đá đạp gã đàn ông trên người mình. Tiếng nhai ngấu nghiến kia phát ra từ trên người cô ấy.