An Nhiên theo bản năng muốn từ chối. Không biết có phải do đã rửa tay bằng thứ nước màu đen kia hay không mà giờ An Nhiên thấy mu bàn tay hơi ngứa, khiến cô thấy rất khó chịu.
Cô gãi vài cái, cảm thấy hình như mình cũng không đói lắm. Nhưng nghĩ lại, đúng là từ lúc sinh con hôm qua đến giờ, cô chưa hề ăn gì cả. Lạ thật, sao cô lại không thấy đói nhỉ?
Cô nghĩ hay do mình đã đói đến mức không còn cảm giác nữa rồi? Như vậy không được, lỡ đâu sữa về mà bị đói quá lại mất đi thì gay.
Nghĩ vậy, An Nhiên bèn nói cảm ơn với người ở giường 17, nhận lấy chiếc bánh mì từ tay chị ấy, vừa ăn vừa đăm chiêu đi về phía giường của mình.
"Này, cô bấm chuông giúp tôi với được không?"
Lúc này, bên cạnh giường 18 cũng không có ai. Họ hàng bạn bè hết tốp này đến tốp khác cũng về hết.
Hình như nãy chồng, mẹ chồng và mấy bà chị em dâu của cô ta vẫn còn ở đây, nhưng nghe loáng thoáng là kéo nhau đi tìm bác sĩ gây sự, đòi chuyển sang phòng VIP.
Kết quả là bác sĩ cứ lần lữa mãi không giải quyết cho, thế là cả nhà đó liền kéo nhau đến phòng làm việc vây lấy bác sĩ.
Vì thế, câu nói này của người ở giường 18 đương nhiên nói với An Nhiên. Thật ra, cô ta cũng chẳng muốn tìm bác sĩ, chỉ muốn bấm chuông để có người đến xem mình thế nào thôi.
"Tự cô bấm được mà."
An Nhiên quay lại liếc nhìn người phụ nữ đang nằm trên giường, trông chừng 24 hay 25 tuổi gì đó, lớn hơn An Nhiên một hai tuổi. An Nhiên tốt nghiệp trường nghề khi chưa đầy 20, đi làm hơn một năm thì cưới chồng cũ, cuộc hôn nhân kéo dài một năm, rồi lại vật vã mang thai 10 tháng mới sinh con, tính đến giờ cũng mới 23 tuổi, còn chưa tròn!
Vì thế, An Nhiên không tài nào hiểu nổi, tuổi tác cũng xấp xỉ nhau, đều là sinh thường, sao người ở giường 18 lại cứ nằm ườn ra đấy như người sinh mổ, lại còn chỉ tay sai cô nữa.
"Tôi không dậy nổi!" Người ở giường 18 nằm trên giường, vẻ mặt đáng thương nhìn An Nhiên, mắt cũng rơm rớm nước, giọng điệu còn có chút van nài: "Sản dịch của tôi ra nhiều quá, khó chịu lắm, cô giúp tôi đi."
An Nhiên mặc kệ cô ta. Nhõng nhẽo làm như có mỗi mình cô ta sinh con không bằng!
Thật ra lúc này trong lòng An Nhiên cũng đang bực bội lắm rồi.
Cô đang tính xem làm cách nào để đưa con gái mình ra khỏi Khoa Sơ sinh, tiện tay giúp giường 17 lấy cái bánh mì thôi, chứ chẳng hơi đâu mà chiều cái cô giường 18 này.
Quay về sau tấm rèm của mình, An Nhiên lấy điện thoại ra, vừa ăn bánh mì vừa nghĩ xem lúc này còn có thể liên lạc được với ai, ai có đủ thẩm quyền để đưa con gái cô ra khỏi Khoa Sơ sinh.
Tấm rèm lại bị vén lên một góc. Gương mặt của người ở giường 17 lấm tấm mồ hôi lạnh, chị ấy đang cố nén cơn đau từ vết mổ, nói với An Nhiên: "Này, hai chúng ta nói chuyện một lát nhé, chứ không chị đau quá, không chịu nổi. Em tên gì?"
"An Nhiên!"
An Nhiên cúi đầu, mắt dán vào danh bạ trên điện thoại, lướt tìm số liên lạc. Cô đứng dựa vào thành giường của mình, sau đầu là búi tóc được búi lỏng, vài sợi tóc bết lại vì mồ hôi, trông thảm hại hết mức.
"Chị là Hồ Trinh, em có thể gọi chị là chị Trinh. Trông em nhỏ hơn chị nhiều đấy, em đã đủ 20 tuổi chưa?"
"Rồi ạ, em sắp 23 rồi."
"Ồ, lúc đầu chị còn tưởng em chưa chồng mà có con cơ đấy, trông em trẻ quá. Thế sao chồng em không đến chăm?"
Hồ Trinh sinh mổ, xem ra đúng là đau không chịu nổi nên cứ luôn tìm chuyện để nói với An Nhiên.
Trong lòng An Nhiên thì đang nóng như lửa đốt, cô cũng không lướt điện thoại nữa mà ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào Hồ Trinh đang nằm trên giường, nói:
"Chị Trinh, em thấy bệnh viện này có gì đó không ổn. Em ra ngoài xem tình hình thế nào đã, chị cứ nghỉ một lát đi."