Chương 1.1. Sau khi ly hôn

Tại thị trấn Sa bên ngoài quân khu Tây Bắc, trong một nhà nghỉ tên "Gia đình quân nhân", An Nhiên bị ép chặt sau cánh cửa, cô muốn nhúc nhích cũng không thể. Bờ môi nóng rực của Chiến Luyện ập tới, không cho cô bất cứ cơ hội mở miệng nào, cứ thế dán vào môi cô, khí thế mãnh liệt khiến An Nhiên hơi luống cuống.

Khó lắm cô mới thốt ra được một vài câu ngắt quãng, vừa cố đẩy bàn tay Chiến Luyện đang luồn vào áo mình ra, vừa thở hổn hển nói: "Chiến Luyện, Chiến Luyện, em có chuyện muốn nói với anh, lần này em đến để..."

Môi của Chiến Luyện lại ép xuống. Sức của anh rất lớn, nói là đè lên người An Nhiên nhưng thật chất cô không thể di chuyển môt li. Cảm xúc mãnh liệt khiến người cô run lên. Dưới lớp quân trang, những thớ cơ bắp rắn chắc như tích luỹ sức mạnh đã lâu, còn lớp da bên ngoài nóng rẫy như một chiếc bàn ủi, chỗ nào cũng nóng bỏng.

Lúc này, anh bắt đầu cởi đồ của cô, mắt khẽ nhắm lại, miệng vẫn ngậm lấy môi An Nhiên, giọng khàn khàn nói: "Gọi chồng!"

"Chồng, chồng ơi, em có chuyện muốn nói với anh."

An Nhiên vừa thẹn vừa gấp, cô đánh không lại, chạy cũng không thoát. Cô và anh đã đăng ký kết hôn đàng hoàng, chuyện quan hệ hoà hợp này đúng là chuyện tất yếu trong nghĩa vụ vợ chồng. Bây giờ Chiến Luyện muốn làm, cô lấy lý do gì để từ chối đây?

Nhưng, nhưng, nhưng, nhưng mấu chốt là, cô lặn lội ngàn dặm đến đây là để ly hôn với Chiến Luyện!

"Đừng nói nữa, có chuyện gì, đợi chồng yêu em đủ rồi hẵng nói!"

Chiến Luyện lại chặn môi An Nhiên lại, hai tay luồn vào trong quần, túm lấy mông cô, nhấc bổng lên rồi tiến thẳng đến chiếc giường.

...

Trên chiếc giường lớn là một mớ hỗn đỗn. Một người đàn ông thoả mãn nằm sấp trên đó, anh có tấm lưng cường tráng, thân hình vững chãi, làn da rám nắng hằn lên nhiều vết sẹo cả mới lẫn cũ. Vết thương mới nhất chắc nằm ở chỗ bả vai, đó là một vết thương khá sâu nhưng đã khép miệng hoàn toàn.

An Nhiên quấn một chiếc khăn tắm lớn ngồi trên nắp bồn cầu, cô gục đầu xuống. Mái tóc dài rối tung xõa xuống hai bên má, che đi hai gò bồng đào trắng ngần. Lúc này, cô ảo não vô cùng, hận không thể đập đầu vào tường chết cho xong.

Cô không biết mình lặn lội ngàn dặm từ thành phố Tương ở Hoa Trung tới tận Tây Bắc là để ly hôn với Chiến Luyện hay là để lên giường với anh nữa!

Rõ ràng trước khi đến đây, cô đã hạ quyết tâm rồi. Cô và Chiến Luyện là người của hai thế giới. Cô chỉ mong có một gia đình nhỏ ấm áp, công việc không cần quá "to lớn", mỗi ngày chờ chồng về nhà, hai người nuôi dạy một đứa con, cứ thế nắm tay nhau, ngày qua ngày nương tựa vào nhau cho đến già.

Còn Chiến Luyện thì sao? Anh đi theo con đường cống hiến bản thân, đốt cháy nhiệt huyết điển hình cho đất nước và gia đình. Từ lúc xem mắt đến khi kết hôn, hai người cũng chỉ gặp nhau vỏn vẹn ba lần. Kết hôn một năm, Chiến Luyện chỉ về thành phố Tương được một ngày vào dịp Tết Trung thu, còn Tết Nguyên đán thì chấp hành nhiệm vụ ở bên ngoài.

Bình thường, đừng nói đến chuyện thư từ qua lại, gửi một tin nhắn, có khi ba bốn ngày anh mới trả lời, thậm chí có lúc nửa tháng cũng không nhận được một tin hồi âm nào từ anh.

Đây hoàn toàn không giống cuộc sống của hai vợ chồng bình thường, cuộc hôn nhân như vậy càng không phải là cuộc hôn nhân mà An Nhiên mong muốn.

Vậy lúc đó cô đã bị ma xui quỷ khiến thế nào mà lại đồng ý kết hôn với một người quen qua xem mắt, gặp mặt không quá ba lần chứ?

P/s:

Giới thiệu truyện:

Mình có bộ truyện [Mạt thế: Vì người dân tiểu thuyết dự báo thiên tai] của tác giả Tây Đại Tần đã hoàn. Bạn nào muốn đọc thì liên hệ zalo: 0941436173 nhé!