Chương 26

Thế là trong khu chợ nhỏ vốn tấp nập hơi thở cuộc sống hàng ngày này, xuất hiện một cảnh tượng thú vị như thế này.

Tần Diễm vừa dẫn Hạ Minh Đường len lỏi trong đám đông, vừa giới thiệu các đặc sản của Vân Trấn cho cô, trong quá trình đó ánh mắt tự nhiên sẽ dừng lại ở một số gian hàng.

Thế là cô tiểu thư Hạ tài phú ngông cuồng của chúng ta đã hiểu lầm ý, lập tức tổng tài bá đạo trong phim thần tượng nhập, bất cứ món đồ nào Tần Diễm nhìn quá một giây, đều mua hết!

Tần Diễm nói quán bán bánh hoa quế này là quán lâu đời mười năm, mua!

Tần Diễm nói những vật đan lát này thuộc về di sản văn hóa phi vật thể, mua!

Tần Diễm nói làm kẹo kéo này rất cần kỹ thuật, mua!

Chỉ cần là Tần Diễm thích, mua, mua, mua hết!

Chợ còn chưa đi được nửa, Hạ Minh Đường đã treo đầy người như cây thông Noel.

Tần Diễm chỉ cho rằng cô mới đến lần đầu, thấy gì cũng mới lạ, cũng không ngăn cản, chỉ trêu chọc: “Tiểu Hoa hôm nay tâm trạng rất tốt sao?”

“Vâng!” Hạ Minh Đường gật đầu lia lịa, ánh sáng chiến thắng đã ở phía trước, lúc này trong lòng cô rạng rỡ.

Giờ đây trên tay trên cổ cô đều đeo lủng lẳng các gói đồ, nhưng lại không hề thấy mệt mỏi, trong lòng vẫn vui vẻ tính toán: Về sau tôi sẽ tặng tất cả những thứ này cho Tần Diễm, cho chị ấy một bất ngờ. Hôm qua chỉ là một bát canh thôi mà chị ấy đã khen tôi không ngớt. Hôm nay nếu thấy nhiều quà như vậy, chị ấy nhất định sẽ càng thích tôi hơn nữa!

Hạ Minh Đường ngày thường chân yếu tay mềm, giờ đây lại được kí©h thí©ɧ tiềm năng hiếm có, càng đi càng hăng hái.

Ngược lại, Tần Diễm bên cạnh thực sự không thể nhìn nổi nữa, đề nghị: “Đi dạo lâu vậy rồi, chúng ta tìm chỗ nào ngồi xuống ăn gì đó đi.”

“Chị ơi em không mệt đâu.” Hạ Minh Đường vừa nói, vừa một lòng một dạ lao vào đám đông.

“Nhưng tôi hơi mệt rồi.” Tần Diễm đứng yên tại chỗ xòe tay.

“À, vâng ạ.”

Hai cô nàng tìm thấy một quán mì tai mèo nhỏ, quán này nằm hơi khuất, giờ này không phải giờ ăn nhưng vẫn có vài bàn khách.

Bên ngoài cửa hàng treo một hàng đèn l*иg nhỏ màu đỏ vàng xen kẽ, trên nóc nhà ngói có một con mèo nhựa béo ú màu cam to lớn.

Vào quán cần đi qua một đoạn đường lát đá nhỏ, một con mèo tam thể đang đuổi theo đuôi mình giữa đường, cũng được coi là biển hiệu sống của quán này.

Nếu Hạ Minh Đường lúc này tay không bận, kiểu gì cũng phải lên vuốt ve vài cái.

Vào quán, Tần Diễm thạo đường tìm đến bàn gỗ cạnh cửa sổ, gọi món không hề do dự: “Hai bát mì tai mèo, một bát như cũ, bát kia... Tiểu Hoa có kiêng gì không?”

Thấy Hạ Minh Đường lắc đầu, nhân viên phục vụ liền hiểu ý báo đơn: “Hai bát mì tai mèo, một bát theo lệ cũ, một bát tiêu chuẩn.”

Hạ Minh Đường nhìn động tác nhanh nhẹn của nhân viên trong quán, lại nhìn Tần Diễm vẻ mặt vui vẻ bên cạnh, tò mò hỏi: “Chị hình như rất quen thuộc với quán này?”

Tần Diễm gật đầu: “Chủ quán này vốn là người Trùng Khánh, năm năm trước đến đây mở quán mì tai mèo, rất được người dân địa phương yêu thích. Lúc tôi mới đến Vân Trấn còn hơi không hợp thủy thổ, toàn dựa vào mì tai mèo của quán này mà “cứu mạng”.”

Suốt buổi sáng đi dạo, Tần Diễm đã giới thiệu rất nhiều đặc sản Vân Trấn, nhưng có thể dùng từ “cứu mạng” thì đây là lần đầu tiên, có thể thấy cô ấy thực sự rất thích quán này.