Chương 49: Người hâm mộ bá khí của nữ minh tinh (49)

Khi xuống xe, tài xế nhìn nàng một thân một mình kéo vali, kinh ngạc hỏi:

“Tiểu cô nương, trong nhà không có ai ra đón sao?”

Kiều Tử Hân mỉm cười đáp:

“Không ạ, họ bận.”

Tài xế gật đầu, vừa nổ máy vừa lẩm bẩm:

“Tết nhất mà cũng không có người ra đón... Lạ thật.”

Kiều Tử Hân bước nhanh về phía trước, tìm số căn hộ. Người trong nhà từ trước đến nay chưa bao giờ ra đón nàng, bởi vì trong mắt họ, là con gái thì phải biết lo toan cho gia đình, phải tự biết chăm sóc người khác. Những cô gái được nuông chiều, được yêu thương, trong mắt họ đều là không hiểu chuyện. Kiều Chí Bằng lại càng không bao giờ chịu lái xe đi đón nàng, hai người từ nhỏ đã không hợp. Hắn thích chọc ghẹo, gây chuyện, còn nàng phản kháng thì lại bị mẹ mắng. Lâu dần, cả hai chẳng buồn nói chuyện, gặp mặt cũng làm ngơ.

Thật ra, quan hệ giữa họ vốn đã chẳng tốt đẹp gì, Tết vốn là dịp vui vẻ, vậy mà gọi nàng về chẳng khác nào cố tình tạo thêm bức bối.

Kiều Tử Hân tìm đến đúng nhà, ấn chuông cửa. Mẹ nàng chạy ra mở, vừa thấy nàng liền liếc đồng hồ treo tường, trách móc:

“Sao giờ này mới về? Cơm nấu xong hết rồi, ba và em ngươi đợi cả buổi chiều.”

Kiều Tử Hân nói:

“Buổi sáng con đã nói sẽ đến trễ, phải đợi vãn người mới tiện đi để tránh bị chú ý, giờ này gọi xe cũng không dễ.”

“Thôi được rồi, mấy chuyện phiền phức này không phải vì ngươi làm minh tinh sao? Em ngươi sáng nay không chịu ăn cơm, giờ đói meo rồi, mau đi rửa tay rồi vào bàn ăn đi.” – Kiều mụ mụ vừa nói vừa đưa đôi dép cho khách cho nàng, miệng thì liên tục thúc giục.

Kiều Tử Hân nhìn vào trong nhà—nào có ai đang đợi nàng ăn cơm? Một đĩa tôm lớn đã bị Kiều Chí Bằng ăn sạch một nửa, những món khác cũng vơi đi đáng kể. Rõ ràng là hắn đói bụng nên đã ăn trước, thế mà lại quay sang trách nàng về muộn làm mọi người phải chờ. Nàng liếc nhìn mẹ mình, chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ treo áo khoác lên, chào ba một tiếng rồi đi rửa tay, nhanh chóng ngồi vào bàn ăn.

Kiều ba ba cầm ly rượu, uống một ngụm, rồi hỏi nàng:

“Lần này về định ở mấy ngày?”

Kiều Tử Hân mỉm cười đáp:

“Chiều mai con sẽ đi, phim của con chiếu vào ngày mai, sau đó còn có công việc phải về giải quyết.”

Kiều ba ba nhíu mày:

“Bận rộn gì mà ngay cả thời gian ở nhà với ba mẹ cũng không có? Ngươi đừng trách ta nói khó nghe, con gái con lứa ra ngoài mặt mũi đầy rẫy người ta nhìn ngó, chẳng phải là chuyện tốt lành gì. Giờ ngươi còn trẻ, chưa hiểu chuyện, đến lúc muốn yên ổn thì hàng xóm người ta đã nhìn ngươi bằng ánh mắt khác rồi.”

Kiều mụ mụ cũng chen vào:

“Ngay hôm qua thôi, bà Vương ở khu tổ dân phố còn nói đấy. Bảo giờ mấy cái chương trình trên TV càng ngày càng kỳ quặc, chơi trò gì mà hai người ăn chung một quả táo, rồi còn vượt cái chướng ngại nước gì đó, nam thì bế nữ lên tạo dáng. Mấy cái như vậy, sau này lấy chồng người ta biết được thì chẳng phải bị coi thường à?”