Từ Tử Phàm mang bát canh tới, múc cho nàng một chén nhỏ, mỉm cười nói:
“Uống canh đi, chính tay ngươi nấu mà, nên uống nhiều một chút. Ta vừa thử rồi, ngon lắm.”
Kiều Tử Hân ngước mắt nhìn hắn, giọng khẽ khàng:
“Xin lỗi… mẹ ta là người như vậy đó. Bà không ưa người trong giới giải trí, cũng không phải cố tình nhằm vào chàng đâu.”
Từ Tử Phàm bật cười:
“Không sao. Ta chưa bao giờ để tâm ánh nhìn của người ngoài. Nhưng còn ngươi thì sao? Như vậy chắc cũng mệt lắm… muốn tâm sự chút không?”
Kiều Tử Hân hơi sững người, rồi cúi đầu, vô thức dùng thìa khuấy nhẹ bát canh trước mặt. Một lúc lâu sau, nàng mới chậm rãi lên tiếng:
“Thật ra… mấy chuyện thế này cũng chẳng hiếm, mà ta còn thuộc loại may mắn rồi đấy. Nhà ta ở một thị trấn nhỏ, dân trí không cao, cuộc sống cũng bảo thủ. Năm ta năm tuổi thì cha mất vì bệnh, nhà khi ấy nghèo lắm, mẹ ta một mình gồng gánh chẳng nổi. Sau có người giới thiệu bà với ba dượng bây giờ. Ông ấy cũng từng mất vợ, trong nhà còn có một đứa con trai bốn tuổi.
Sau khi kết hôn, ta đổi họ theo ông ấy, sống cùng họ. Nhưng nhà họ Kiều trọng nam khinh nữ, luôn xem ta như gánh nặng. Người thân trong nhà cũng chẳng mặn mà gì với ta. Mẹ ta vì sinh con một lần đã tổn thương cơ thể, không thể sinh thêm, nên càng hết lòng yêu chiều Kiều Chí Bằng, coi nó như con ruột mà nuôi dưỡng.
Thế nên mỗi năm chỉ có nó được mặc đồ mới, chơi đồ chơi mới. Còn ta thì toàn mặc lại đồ cũ của mấy chị họ, chơi lại đồ chơi mà Kiều Chí Bằng chán rồi.
Đúng lúc ta lại học hành chẳng ra sao, cố gắng thế nào cũng chỉ đứng tầm trung. Họ liền nói ta học để làm gì, chỉ tổ phí tiền, chi bằng đi làm kiếm thêm đỡ đần cho gia đình. Ta từng làm nhân viên văn phòng gần một năm, rồi nhìn thấy Kiều Chí Bằng thi đậu một trường cao đẳng làng nhàng mà họ mở tiệc ăn mừng rình rang, ta trong lòng thấy không cam, nghĩ rằng không thể sống mãi như vậy được. Thế là một mình lên Yến Kinh lang bạt.
Không ngờ vận may lại tới, ta được người trong nghề để ý, ngay vai đầu tiên đã nổi tiếng. Ta nghĩ cuối cùng cũng có thể ngẩng cao đầu mà sống, ai ngờ lại bị cả nhà phản đối kịch liệt. Ba dượng còn nói ta lên phim mà diễn mấy cảnh tình cảm là làm ông ấy mất mặt.”
Kiều Tử Hân bật cười, nụ cười có chút xót xa:
“Thật ra bây giờ ta đã nghĩ thông rồi. Ta thật lòng biết ơn vì họ đã nuôi lớn ta, nên giờ ta cũng sẵn lòng chu cấp cho họ lúc về già. Còn Kiều Chí Bằng, nếu nó không đòi hỏi quá đáng, ta cũng sẵn sàng giúp đỡ nó.”
Cuối cùng thì việc ta đóng phim cũng kiếm được không ít tiền, cho họ những thứ đó chẳng đáng là bao, xem như bỏ tiền mua sự yên ổn. Nhưng ta thật sự không muốn về nhà. Mấy người thân bên nhà họ Kiều, mỗi lần nhìn thấy ta là lại bắt đầu rao giảng. Trong mắt họ, giới giải trí là một nồi nhuộm đen sì, chẳng có ai tử tế, cứ như làm minh tinh là một nghề không đứng đắn vậy. Tư tưởng khác biệt, gặp nhau chỉ thêm khó chịu cho cả đôi bên. Ta cũng chẳng hiểu vì sao lần này mẹ lại một mực đòi ta phải trở về, chắc lại bị họ hàng lải nhải bên tai suốt ngày rồi.