Chương 9

Bây giờ, anh ta cảm thấy mình mới là người cần sợ.

Ái Lâm nín cười mất mấy giây rồi bỗng cười sặc sụa: "HAHAAHAHA! Trời ơi Thời Nghi! Cậu đánh tên đó mà còn xả luôn cả bực mình nhà ma với con gián là sao?!"

Triệu Vũ há hốc mồm, chỉ vào Thời Nghi mà nói không nên lời: "Cô... cô vừa..."

Anh lắp bắp, nhưng chưa kịp nói xong thì bên cạnh, Hoàng Dương bỗng khẽ bật cười.

Tiếng cười trầm thấp, ngắn ngủi nhưng lại khiến cả ba người ngạc nhiên quay sang nhìn anh.

Hoàng Dương... vừa cười?

Anh ta từ lúc gặp nhau đến giờ lúc nào cũng lạnh lùng, ít nói, chỉ thỉnh thoảng nhếch môi kiểu trêu chọc, nhưng chưa từng thực sự bật cười.

Nhưng bây giờ, ánh mắt anh ánh lên tia thú vị, khóe môi cong nhẹ khi nhìn Thời Nghi.

Trong đầu anh, bỗng dưng hình ảnh tối qua hiện về… cô gái nhỏ bé co ro dưới mưa, ôm chiếc ô cũ, bước đi lặng lẽ như thể cả thế giới này chẳng liên quan gì đến cô.

Còn bây giờ…

Cô lại là người có thể túm cổ một tên cướp mà đánh như trời giáng, vừa đánh vừa xả hết bực tức về nhà ma và con gián.

Sự tương phản quá lớn này khiến chính Hoàng Dương cũng phải bất ngờ.

Anh không kìm được mà bật cười, giọng nói khẽ trầm vang lên giữa đêm:

"Đúng là thú vị thật."

Thời Nghi nghe vậy, quay ngoắt sang nhìn anh, ánh mắt đầy cảnh giác: "Anh cười cái gì?"

Ái Lâm há hốc mồm, lén lén huých tay Triệu Vũ. "Ê... Bạn anh mà cũng biết cười hả?"

Triệu Vũ vẫn còn sốc, nhưng cuối cùng cũng phì cười: "Không ngờ nha. Đúng là Thời Nghi có thể làm cả Hoàng Dương bật cười thì cũng tài lắm rồi."

Thời Nghi bĩu môi, không muốn đôi co với họ nữa. Cô xách túi, lạnh lùng nói:

"Đi về! Hôm nay quá đủ rồi!"

Ái Lâm vẫn cười lăn lộn, nhưng cũng bước theo. Triệu Vũ gãi đầu, quay sang Hoàng Dương:

"Ê, từ tối qua tới giờ, cậu bắt đầu thấy hứng thú với cô ấy rồi đúng không?"

Hoàng Dương không trả lời ngay, chỉ liếc nhìn bóng dáng mảnh mai đang sải bước phía trước, rồi nhếch môi, giọng nói khẽ vang lên trong gió:

"Cô ấy... thú vị hơn tôi nghĩ."

Triệu Vũ: "...Đệt. Không ổn rồi."

Sau khi trải qua một đêm đầy sóng gió, cuối cùng cả bốn người cũng rời khỏi khu vui chơi.

"Tôi có thể xin Facebook của cô ấy không?"

Câu nói đột ngột vang lên, khiến cả hai đồng loạt quay phắt sang Hoàng Dương.

Ái Lâm chớp mắt, ngẩn người mấy giây rồi cười gian: "Ủa? Hoàng Dương, anh vừa nói gì cơ?"

Hoàng Dương vẫn giữ vẻ bình thản, giọng nói trầm thấp: "Facebook của Thời Nghi. Cho tôi."