Chương 8

Thời Nghi cạn lời, không thèm đôi co nữa, chỉ thở dài rồi bước đi trước. "Tớ muốn về. Hôm nay đủ ám ảnh rồi."

Ái Lâm vội chạy theo, nhưng trước khi đi, cô đưa mắt liếc sang Hoàng Dương, rồi nheo mắt đầy ẩn ý.

"Anh thấy sao? Không giống mấy cô gái bình thường đúng không?"

Hoàng Dương liếc nhìn bóng dáng mảnh mai phía trước, khóe môi hơi nhếch lên nhưng không trả lời.

Triệu Vũ khoác vai Hoàng Dương, cười ha hả: "Tôi cá là cậu cũng không ngờ, đúng không?"

Hoàng Dương vẫn im lặng. Nhưng trong lòng anh, dường như vừa nảy sinh một sự tò mò khó giải thích.

Sau khi thoát khỏi hai cơn ác mộng liên tiếp, Thời Nghi không còn kiên nhẫn nữa.

Cô đi hùng hổ về phía trước, mặc kệ ba người còn lại lê lết phía sau vừa cười vừa bàn tán.

Nhưng ngay lúc đó…

"TÚM LẤY NÓ!"

Một bóng đen lao ra từ góc tối, nhắm thẳng vào Thời Nghi.

Tên đó tưởng cô đi một mình, nên thừa cơ hội lao tới giật túi xách của cô.

Triệu Vũ nhấc chân định đuổi theo, Hoàng Dương cũng nhíu mày chuẩn bị phản ứng.

Nhưng…

Trước khi hai người họ kịp làm gì, Thời Nghi đã ra tay.

Cô giữ chặt lấy túi, kéo mạnh khiến tên cướp mất đà. Không để hắn kịp phản ứng, cô giơ chân đạp thẳng vào bụng hắn, khiến hắn loạng choạng ngã nhào.

Nhưng chưa hết.

Tên kia vừa đứng dậy, chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã ăn ngay một cú đấm trời giáng vào mặt.

BỐP!

Hắn lảo đảo lùi lại, chưa kịp hoàn hồn thì…

BỐP! BỐP! BỐP!

Thời Nghi đấm tới tấp, không hề có kỹ thuật võ thuật gì cả, nhưng từng cú đánh đều chắc nịch nhờ năm tháng tập luyện thể thao.

Tên cướp hoàn toàn choáng váng, ôm đầu chịu trận.

Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là cú đấm của Thời Nghi…

Mà là những gì cô đang hét lên trong lúc đánh.

"ĐỪNG CÓ MÀ GIẬT TÚI CỦA TÔI!!!" BỐP!

"TÔI ĐÃ CHỊU ĐỰNG QUÁ NHIỀU HÔM NAY RỒI!!!" BỐP!

"NHÀ MA ĐÁNG GHÉT!" BỐP!

"CON GIÁN CHẾT TIỆT!" BỐP!

Tên cướp: "...???"

Triệu Vũ, Hoàng Dương và Ái Lâm: "...!!!"

Ba người đứng đơ nhìn cảnh tượng này, hoàn toàn bị sốc.

Thời Nghi đấm xong, thở phì phò, đá nhẹ tên cướp cho hả giận rồi giật lại túi.

Tên cướp không dám ở lại nữa, chạy biến mất vào con hẻm gần đó, còn nhanh hơn cả lúc giật túi.

Thời Nghi phủi phủi tay, bình tĩnh như chưa có gì xảy ra, rồi quay lại nhìn ba người vẫn đứng như tượng phía sau.

"Đi chưa? Đứng đó làm gì?"

Ba người vẫn chưa hoàn hồn, nhất là Triệu Vũ… người từng cười nhạo cô vì sợ ma và gián.