Chương 7

Một người có thể đánh bại cả đội bóng rổ nam, bắn súng chuẩn xác, chạy nhanh như gió... lại sợ ma đến mức hét lên giữa nhà ma, rồi bây giờ chỉ vì một con gián mà xém chút nữa muốn khóc.

Anh nhướng mày, cất giọng trầm thấp: "Em sợ cái này hơn cả nhà ma?"

Thời Nghi không còn quan tâm đến ai nữa, chỉ biết giữ khoảng cách tối đa với con gián chết tiệt kia.

"Tôi không muốn nói chuyện với anh lúc này đâu!"

Ái Lâm cười muốn sái cả hàm, cuối cùng cũng thương hại cô bạn thân của mình, cúi xuống lấy một tờ giấy quạt mạnh, đuổi con gián đi.

Khi sinh vật kinh hoàng kia cuối cùng cũng rời xa, Thời Nghi thở phào, suýt nữa thì ngồi bệt xuống đất vì mừng rỡ.

Nhưng vừa ngẩng đầu lên, cô thấy Hoàng Dương đang nhìn cô bằng ánh mắt kỳ lạ, khóe môi khẽ nhếch như muốn cười nhưng lại không cười.

Cô lập tức trừng mắt: "Anh cười cái gì?"

Hoàng Dương nhún vai, giọng nhàn nhạt: "Không có gì. Chỉ là... em thú vị hơn tôi tưởng."

Thời Nghi: "...!!!"

Ái Lâm: "Ối chà chà, có biến rồi nha!"

Triệu Vũ: "Cái quái gì thế này?"

Bốn người đứng nhìn nhau, mỗi người một suy nghĩ.

Mà trong lòng Hoàng Dương, khoảnh khắc này bỗng dưng khắc sâu hơn một chút so với những gì anh tưởng tượng.

Sau khi con gián bị đuổi đi, Thời Nghi vẫn chưa hoàn hồn. Cô đứng cách xa chỗ đó ít nhất ba mét, ánh mắt đầy cảnh giác như thể sinh vật kia có thể quay lại bất cứ lúc nào.

Ái Lâm cười đến mức ôm bụng, nước mắt chảy ra vì quá vui. "Trời ơi! Thời Nghi ơi, tớ chưa bao giờ thấy cậu như thế này! Cậu lúc nãy trông sợ chết khϊếp luôn ấy!"

Thời Nghi bật chế độ không quan tâm, chỉ lườm bạn thân một cái, rồi hít một hơi sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh.

Triệu Vũ vẫn chưa hết cười, vỗ vai Hoàng Dương, lắc đầu cảm thán: "Lúc đầu gặp Thời Nghi, anh cứ tưởng cô ấy sẽ chán lắm. Ai ngờ đâu, cười đến đau cả bụng thế này!"

Hoàng Dương im lặng, ánh mắt vẫn dừng lại trên người cô gái vừa trải qua hai cơn ác mộng liên tiếp.

Sợ ma. Sợ gián. Nhưng lại giỏi thể thao đến mức kinh ngạc.

Một sự kết hợp thật kỳ lạ.

Thời Nghi trừng mắt nhìn Triệu Vũ, giọng đầy bất mãn: "Anh vừa nói gì đấy?"

Triệu Vũ giơ hai tay ra vẻ vô tội, nhưng vẫn cười tủm tỉm: "Đừng giận chứ. Ý anh là em vui hơn anh nghĩ thôi."

Ái Lâm lập tức phụ họa: "Đúng rồi đó! Bình thường cậu lúc nào cũng nghiêm túc, ai mà ngờ cậu lại có những khoảnh khắc giải trí thế này!"