Chương 5

Trời đã tối hẳn. Ngoài cửa sổ, bóng đêm phủ đặc.

Anh liếc nhìn ra ngoài, bước qua ánh sáng yếu ớt đến trước cửa phòng thuê. Bà Vương ở kế bên đang lục lọi tìm chìa khóa, vẫn chưa mở được cửa.

“Thật ra...”

Giang Tầm tra chìa vào ổ khóa. Cơn sốt đang thiêu đốt dây thần kinh, làm ý chí anh yếu dần.

Tính anh vốn trầm, hiếm khi bộc lộ cảm xúc, càng chẳng thích tranh luận hay giải thích. Nhưng mỗi lần bệnh, lại như có thứ gì đó muốn trào ra, buộc anh phải nói.

Giọng anh thấp và khàn: “Cháu không có thói quen thức khuya xem tivi.”

So với bà ấy, chính anh mới là người bị thứ đó quấy nhiễu mỗi đêm.

Rầm.

Không cho bà Vương kịp phản ứng, anh khẽ khép cửa lại.

Căn hộ hai phòng hai sảnh, tám mươi chín mét vuông, anh sống một mình.

Giang Tầm dừng ở cửa ra vào, ánh mắt hướng về phòng khách. Anh không bật đèn ngay.

Anh nhớ rõ, sáng nay trước khi rời nhà, mình đã tắt tivi và rút điện.

Vậy mà lúc này, trong bóng tối, màn hình nơi tường khẽ lóe sáng, chiếc tivi cũ lại đang phát phim, không một âm thanh, chỉ có ánh sáng chập chờn.

Giang Tầm chưa từng thích xem tivi. Phần lớn thời gian anh dành cho việc học, tra cứu tài liệu, đọc sách, sinh hoạt có quy củ, chưa từng thức khuya.

Nhưng có điều... Anh không thể nói với bà Vương được.

Rằng người thức khuya xem tivi không phải là anh.

Bởi vì anh sống một mình.

“Một mình.”

Dựa vào thứ ánh sáng lờ mờ phát ra từ tivi, anh bước vào phòng khách.

Sau khi dọn vào đây, mọi nội thất đều được thay mới. Trên sô pha có một chiếc ghế xích đu nhỏ, anh thường ngồi đó đọc sách.

Lúc này, ghế xích đu khẽ đung đưa trong gió không tên. Khi anh lại gần, một đôi chân thon dài trắng bệch hiện ra.

Trên đầu gối phủ mảnh váy đồng phục dính vệt nâu sẫm, áo sơ mi trắng loang đầy những mảng máu khô, lẫn vào nhau thành hình thù kỳ dị.

Giang Tầm đi rất nhẹ.

Hoặc cũng có thể, thứ ngồi trên ghế kia quá mải mê xem phim.

Chỉ đến khi anh dừng ngay trước mặt, nó mới giật nảy lên, như con mèo bị dọa hoảng.

Không, không thể gọi là mèo.

Thứ đó vung tay loạn xạ, như muốn nói điều gì, nhưng lại không thể phát ra tiếng.

Dĩ nhiên, nó không thể nói.

Bởi vì nó không có đầu.

Một ma nữ không mắt, không đầu.

Cứ tạm gọi là “ma nữ” đi.

Ngày qua ngày, cô ám lấy căn hộ anh thuê, bám chặt vào chiếc tivi, mê xem phim, xem hoạt hình. Cô còn muốn bắt chuyện với anh, thỉnh thoảng lại lượn đến trước giường anh, “nhìn chằm chằm” khi anh ngủ, cố mong được anh đáp lại.