Khả Họa quay lại phòng nghỉ, nhìn vào gương. Đúng là rất xinh đẹp, tay nghề trang điểm của mỹ nữ Giai Kỳ quả nhiên không tầm thường, khiến cô hôm nay còn đẹp hơn bất kỳ ngày nào trước đó.
Nhưng đẹp hay không thật sự không quan trọng, sống tốt mới là điều quan trọng nhất.
Cô lấy quần áo của mình ra, định thay bộ váy lộng lẫy nhưng khiến người ta lạnh lẽo kia ra.
Vừa mới tốn hết sức mới kéo được dây khóa sau lưng xuống, thì ngoài hành lang vang lên tiếng người nói chuyện.
“Anh làm gì ở đây?” Giọng một người đàn ông.
“Tôi… Tôi lên đây dùng nhà vệ sinh một chút.” Một người đàn ông khác đáp.
“Nhà vệ sinh ở tầng một, cả phía đông lẫn phía tây đều có.” Vẫn là giọng người đàn ông ban nãy.
Sau đó là tiếng bước chân đi xuống cầu thang.
Khả Họa đang căng thẳng, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Nhưng vừa cởi váy ra, cánh cửa đã bị kéo mở.
Khả Họa vội vàng chụp lấy chiếc váy che trước người, cô căng thẳng nhìn ra cửa, hy vọng người vào là Giai Kỳ chứ không phải ai khác. Rõ ràng cô nhớ là mình đã khóa cửa rồi mà.
Cánh cửa mở ra ngày một rộng, người bên ngoài ung dung bước vào. Điều khiến Khả Họa không ngờ tới chính là lần thứ hai cô gặp Lục Chi Chiến lại rơi vào tình huống khó xử như thế này.
Cô ôm chiếc váy nhìn anh, trong trạng thái hiện tại cô chỉ có thể vừa đủ che phần nhạy cảm của mình.
Nhưng hai cánh tay trắng muốt và đôi chân dài thon thả của cô lại lộ ra trước mắt người đàn ông, tạo nên một hiệu ứng thị giác rất gây ấn tượng.
“Cô làm gì ở đây?” Anh vừa đóng cửa vừa hỏi.
“Chuyên viên trang điểm là bạn tôi.” Khả Họa đỏ mặt nói: “Cái đó… Anh có thể quay đi một chút không, để tôi mặc quần áo đã.”
Anh chẳng những không quay đi, mà còn thong thả tiến lại gần: “Tôi còn tưởng hôm nay cô lại đến đưa rượu.”
Khả Họa cắn môi: “Tôi thật sự không biết anh sẽ ở đây.”
Cô càng lúc càng lúng túng: “Tôi nghĩ bây giờ thảo luận chuyện này không thích hợp, anh có thể để tôi mặc đồ trước được không?”
Anh không đáp, chỉ cười nói: “Hôm nay không phải đưa rượu, vậy là đến để thanh toán nốt tiền à?”
Khuôn mặt Khả Họa càng đỏ hơn, ngẩng lên liếc anh một cái rồi cau mày, cắn môi, không nói thêm lời nào.
Lúc này, ngoài hành lang lại vang lên tiếng bước chân, cùng giọng một cô gái: “Anh Chi Chiến, anh ở đâu thế?”
Khả Họa càng thêm căng thẳng. Với tình cảnh nửa kín nửa hở này, nếu bị ai nhìn thấy thì có nhảy xuống sông Hoàng Hà cô cũng không thể rửa sạch nổi.
Lục Chi Chiến không nói gì, kéo cô nhanh chóng vào phòng vệ sinh rồi lập tức khóa trái cửa lại.
Khả Họa đứng bên cạnh anh, có phần lúng túng. Lục Chi Chiến nhìn cô đầy trêu chọc.
Trước đó ở sảnh, khi gặp cô, Lục Chi Chiến còn tưởng mình nhìn nhầm, chỉ khi tiến lại gần mới chắc chắn đó chính là cô. Hôm nay cô thật xinh đẹp, hàng lông mày linh động, đôi môi gợi cảm, thêm bờ vai trắng muốt, khiến người khác không thể rời mắt.
Cô quay người lên tầng hai, anh vừa định rời đi thì phát hiện một người đàn ông theo sát phía sau. Người đó anh biết, là một kẻ con nhà giàu vô liêm sỉ. Anh do dự một chút, rồi vẫn đi theo, anh hùng cứu mỹ nhân, dẫu sao giữa họ còn có một giao dịch chưa kết thúc.
Nhưng xem tình hình hiện tại, anh hùng cứu mỹ nhân cũng được chút lợi. Anh một tay ôm eo cô, kéo cô vào lòng. Dưới bàn tay to lớn là làn da mềm mại của cô, trắng như ngọc.
Khả Họa một tay đẩy anh ra, tay kia ôm chặt váy.
Anh cúi đầu hôn lên vai cô, tay còn lại lướt trên lưng cô.
Cô vừa định lên tiếng phản kháng thì nghe tiếng ai đó vào phòng, sau đó tiến tới cửa nhà vệ sinh.
“Anh Chi Chiến, có phải anh ở trong không?”
Lục Chi Chiến ngẩng đầu, nháy mắt ra hiệu cho cô. Khả Họa lập tức hiểu ý: “Là tôi.”
“Cô là ai?”
“Tôi là bạn của chuyên viên trang điểm.”
“À.”
Người ngoài đi xa.
Khả Họa đẩy mạnh Lục Chi Chiến: “Đừng như vậy.”
Lục Chi Chiến làm như không nghe thấy gì, nụ hôn từ vai cô dời lên má. Anh không cho cô cơ hội phản kháng, một tay ôm chặt eo, một tay đỡ lấy đầu, bắt đầu mặc sức hôn lên môi cô, cạy mở hàm răng, cho đến khi cô hoàn toàn không còn chút sức chống cự.
Lục Chi Chiến cởϊ áσ vest trên người, khoác lên người Khả Họa, trên áo vẫn còn hơi ấm từ cơ thể anh.
“Tôi đã tra được tung tích của người đó rồi, cô định khi nào trả nốt phần còn lại?” Anh ghé sát tai cô, khẽ nói.
Khả Họa bị nụ hôn làm cho choáng váng, cố gắng điều hòa nhịp thở.
Anh bật cười, nhẹ nhàng nhéo má cô.
Cô ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt hơi mơ hồ: “Ông ấy ở đâu? Vẫn còn trong ngục giam ở Hải Thành sao?”
Lục Chi Chiến lùi một bước, xòe tay, không chịu nói thêm.
Khả Họa cố gắng điều chỉnh cảm xúc: “Để tôi gặp ông ấy một lần, sau đó mọi chuyện nghe theo anh sắp xếp.”
“Cô định khi nào đến Hải Thành?”
“Ngày mai là thứ Bảy, tôi có thời gian.”
Anh nhìn vào mắt cô: “Được, ngày mai tôi sẽ cho người đưa cô đến Hải Thành gặp ông ấy, buổi tối về chúng ta gặp lại, thế nào?”