Chương 8: Tuyệt sắc giai nhân

“Tha cho mình đi, mình không muốn bận tâm đến mấy chuyện đó. Hay là cậu thả mình xuống bên đường, mình đợi cậu ở đâu đó.”

“Thôi mà, đi với mình đi, tám giờ mình về. Cậu cũng xem giúp mình mấy tạo hình mình làm, góp ý chút.”

Khả Họa đành bất lực gật đầu.

“Cha mẹ cậu dạo này vẫn khỏe chứ?” Khả Họa hỏi.

“Vẫn ổn lắm, họ vẫn thích sống ở quê. Mình mua cho họ một căn nhà lớn, hai người sống rất vui. Cha mẹ cậu thì sao?”

“Cũng khỏe, mẹ mình sang năm là có thể nghỉ hưu rồi.” Khả Họa chưa từng kể cho Giai Kỳ nghe chuyện về cha mình.

Trên đường trò chuyện rôm rả, hai người nhanh chóng đến khu biệt thự phía tây Lâm Thị. Giai Kỳ đỗ xe xong thì dẫn Khả Họa vào một căn nhà trong đó.

Khả Họa vừa bước vào đã nhận ra chủ nhân ngôi nhà này chắc chắn là người giàu có, nội thất trang nhã, những bức tranh sơn dầu treo trên tường nhìn qua cũng biết là đắt đỏ.

Giai Kỳ đưa Khả Họa lên lầu hai, vào một phòng nghỉ: “Khả Họa, cậu cứ ngồi đây một lát. Hôm nay đây là khu nghỉ riêng của mình và trợ lý, bên ngoài có treo biển, sẽ không ai vào đâu. Trên bàn có bánh ngọt, cậu ăn chút gì đó trước, lát nữa mình quay lại.”

“Được, cậu cứ đi làm việc trước đi.”

Khả Họa ngồi một mình trên sofa, vừa ăn bánh vừa lật xem những cuốn tạp chí thời trang trên bàn.

Chẳng bao lâu sau, Giai Kỳ quay lại: “Khả Họa, để mình trang điểm cho cậu một chút nhé. Tiệc sắp bắt đầu rồi, cô tiểu thư hôm nay nói cứ tự nhiên vui chơi, bạn bè cô ấy mời đến rất đông, chẳng ai biết tụi mình là ai cả.”

“Thôi đi, mình không giỏi giao tiếp với người lạ đâu. Mình ở đây chờ cậu, cậu cứ đi đi.”

Giai Kỳ chẳng nói chẳng rằng, đi đến bên Khả Họa, tháo đuôi tóc cột cao của cô ra, nhanh chóng tạo cho cô một kiểu tóc búi thanh lịch.

“Giai Kỳ, cậu lo cho bản thân đi, đừng bận tâm đến mình nữa.”

“Nếu mình không bận tâm, thì cậu đã sống như một bà dì nghỉ hưu rồi.”

Vừa nói, Giai Kỳ vừa tán phấn lên mặt cô: “Khả Họa, da cậu đẹp thật đấy, trắng mịn mềm mại, mình chỉ muốn thơm một cái thôi.”

“Cậu đổi khẩu vị rồi à?” Khả Họa bật cười.

“Mình cũng muốn nam nữ đều yêu, nhưng mà chỉ thấy hứng thú với một người phụ nữ là cậu thôi, hay là cậu chịu thiệt một chút, yêu mình đi?” Giai Kỳ vừa trêu vừa tiếp tục trang điểm.

“Mình để cậu lại cho mấy anh mỹ nam còn hơn.” Khả Họa đáp lại.

Giai Kỳ cởi chiếc áo len trên người Khả Họa xuống, chọn một chiếc váy đen hở vai cho cô mặc vào. Vải nhung lẫn chỉ vàng óng ánh dưới ánh đèn, lấp lánh nổi bật.

“Không phải chứ, trời lạnh thế này mà cậu bắt mình hở vai à?” Khả Họa trừng mắt nhìn cô.

“Có gì đâu, dán miếng giữ nhiệt lên eo là được. Với lại tổ chức trong nhà, đâu có lạnh.”

Giai Kỳ còn bắt cô mặc thêm một chiếc quần tất màu da, phối với đôi giày cao gót đen. Thoáng chốc, Khả Họa biến thành một mỹ nhân quyến rũ đầy bí ẩn, da trắng như ngọc, ánh mắt sáng rực, dáng người uyển chuyển, giống như tuyệt sắc giai nhân.

Giai Kỳ cực kỳ hài lòng với tác phẩm của mình, tiện tay chụp một tấm ảnh đăng lên vòng bạn bè, chưa đầy chốc lát đã có cả trăm bình luận: Đại mỹ nữ, Cô em xinh quá, Vợ ơi,…

Giai Kỳ cũng thay một chiếc váy khác, rồi kéo Khả Họa xuống sảnh tầng một. Họ cầm hai ly rượu vang, đứng ở một góc vừa trò chuyện vừa quan sát.

Lúc thì Giai Kỳ chỉ cho Khả Họa nhìn người đàn ông mặc vest trắng, chê cà vạt của anh ta chọn sai, phá hỏng cả tổng thể. Lúc lại bảo anh chàng áo khoác đen kia để kiểu tóc dở quá, mất hết khí chất.

Khả Họa chẳng mấy bận tâm đến những người đó, chỉ cảm thấy đôi vai trần của mình trắng toát và quá nổi bật, đã có vài người đàn ông nâng ly chào cô.

Điện thoại của Giai Kỳ vang lên, cô ấy liếc nhìn, là tin nhắn của tiểu thư nhà giàu, nhắn cô ấy đến dặm lại lớp trang điểm vì sắp lên sân khấu.

Giai Kỳ rời đi. Khả Họa đặt ly rượu xuống, quay người lên lầu trở lại phòng nghỉ ban nãy. Cô thật sự không muốn đối diện thêm với những ánh nhìn thô lỗ và nóng bỏng kia nữa.