Thẩm Giai Kỳ cũng không có nhiều bạn trong lớp vì cô ấy không tìm được tiếng nói chung với những bạn khác. Những đứa trẻ trong thành phố có điều kiện tốt hơn, từ nhỏ đã được học đủ loại kỹ năng, phát triển toàn diện đức trí thể mỹ. Còn cô ấy thì chẳng được học gì, trong mắt cô ấy, lũ trẻ thành thị là phượng hoàng, còn cô ấy chỉ là một con gà đất.
May mà Khả Họa chuyển đến. Trong mắt cô ấy, ngoài thành tích học tốt, Khả Họa chẳng giỏi gì cả. Cô không biểu diễn văn nghệ, cũng không bàn chuyện tài năng với người khác. Thẩm Giai Kỳ cảm thấy mình cuối cùng đã tìm được một “đồng bọn”, nên bất chấp Khả Họa có đồng ý hay không, cô ấy cứ thế nhận định rằng giữa họ có một tình bạn.
Sau khi tốt nghiệp cấp hai, Khả Họa đỗ vào trường trung học trọng điểm tốt nhất Lâm Thị, còn Thẩm Giai Kỳ vào một trường nghề, chuyên ngành trang điểm. Theo lời cô ấy, học trang điểm sẽ khiến cô ấy thời thượng hơn cả dân thành phố.
Từ khi học trường nghề, Thẩm Giai Kỳ không ngừng chia sẻ những kiến thức tâm đắc của mình với Khả Họa qua QQ, hôm nay là mẹo dưỡng da bằng khoai tây, mai lại là cách đánh mắt khói, đủ kiểu phong cách đa dạng.
Về sau, khi Khả Họa lên đại học, Thẩm Giai Kỳ cũng tốt nghiệp trường nghề và bắt đầu công việc trang điểm. Một thời gian sau, những tin nhắn gửi cho Khả Họa đã chuyển từ chia sẻ mẹo làm đẹp sang chuyện tình yêu của cô nàng.
Khả Họa đọc những câu chuyện đó, đôi khi bật cười thành tiếng. Cô dần nhận ra, Thẩm Giai Kỳ là người duy nhất có thể mang đến niềm vui cho cô.
Tình bạn của họ kéo dài đến nay đã mười hai năm. Hiện tại, Thẩm Giai Kỳ đã là một chuyên gia trang điểm nổi tiếng trong giới, nhiều người nổi tiếng mời cô ấy làm việc, thu nhập hàng năm hơn tram vạn.
Cô ấy thường xuyên rủ rê Khả Họa hợp tác mở công ty, thường ngày trang điểm cho giới nhà giàu, lúc rảnh thì livestream, Khả Họa làm người mẫu, cô ấy làm chuyên viên trang điểm. Thẩm Giai Kỳ tin rằng nếu làm vậy, mỗi năm kiếm chục triệu là chuyện hoàn toàn có thể.
Nhưng Khả Họa chưa từng động lòng. Cô thích một cuộc sống kín đáo, nhẹ nhàng hơn.
Vào giờ tan làm chiều thứ Sáu, Giai Kỳ lái chiếc BMW của mình đến đón Khả Họa.
Hai người họ cũng đã mấy tháng không gặp, lần cuối cùng gặp là vào mùa hè, chớp mắt đã sang đầu đông.
Khả Họa ngồi vào ghế phụ: “Xe này được đấy.”
“Ừ, mới mua cách đây vài hôm.”
“Thế chiếc cũ đâu?”
“Tặng cho bạn trai cũ rồi.”
“Wow, ghê nha, phí chia tay cao dữ.”
Giai Kỳ mỉm cười: “Chiếc đó cũng đi được năm năm rồi, vốn dĩ mình định đổi xe. Đúng lúc anh ta nói không nỡ chia tay, không quên được mình nên mình tặng xe cho anh ta.”
Khả Họa suy nghĩ một chút: “Cái logic gì vậy? Được chiếc xe là hết nỡ rồi à? Bạn trai cũ của cậu là kiểu ăn bám hả?”
“Không quan trọng, ai bảo mình mê gương mặt đẹp trai của anh ta chứ.”
“Thế sao lại chia tay? Giờ không thích mặt anh ta nữa à?”
“Người phải tiến lên, anh ta ngại nói ra, mình phải giúp một tay.”
“Là sao?”
“Có một quý cô nhà giàu để ý anh ta, anh ta hơi do dự, mình thì tiễn anh ta một đoạn đường.”
Khả Họa thở dài một hơi: “Cậu không thể tìm được một người đàn ông đáng tin một chút sao?”
Giai Kỳ cười: “Đâu phải mình không muốn tìm, mà là đàn ông bây giờ khiến người ta quá thất vọng. Hoặc là kiểu bánh bèo, hoặc là nhỏ mọn, hoặc là ăn bám, mình thật sự không hiểu mấy anh tử tế đã đi đâu hết rồi nữa.”
Khả Họa cười nói: “Cậu nói quá rồi đó, mình thấy đàn ông ngoài đường vẫn bình thường mà.”
“Chưa hết đâu, còn có mấy kiểu tệ hơn. Gần đây mình nghe nói có cái gì mà bạo lực tinh thần, gọi là PUA, cậu biết không?”
Khả Họa lắc đầu: “Xem ra, mình nên sống an nhàn bên ánh đèn xanh và trăng sáng thôi, ít ra cũng thấy yên ổn.”
“Thôi nào, là mình chưa gặp được người tốt, chứ cậu thì khác. Cậu nhất định sẽ gặp được.”
“Bây giờ chúng ta đi đâu?” Khả Họa hỏi.
“Có một cô tiểu thư nhà giàu vừa về nước, tối nay tổ chức tiệc, mời mình tới làm tạo hình cho cô ấy.”
Khả Họa nhìn đồng hồ: “Giờ đi qua đó còn kịp tạo hình hả?”
“Mình bên đó làm gần xong rồi mới ra đón cậu.”
“Cậu là stylist cho người ta, dẫn mình theo làm gì?”
Giai Kỳ cười nói: “Dẫn cậu đi xem náo nhiệt, biết đâu lại kiếm được một anh giàu đẹp giỏi.”