Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Cám Dỗ Kẻ Thù

Chương 6: Bạn bè

« Chương TrướcChương Tiếp »
Khi Khả Họa trở lại văn phòng, trên bàn làm việc đặt một tấm thiệp mời. Cô mở ra xem, thì ra là thiệp cưới của cô giáo dạy tiếng Anh, Lý Mỹ.

Cô Lý đúng như cái tên của mình, da trắng, xinh đẹp. Nghe nói chồng sắp cưới của cô ấy rất giàu, thường xuyên lái xe thể thao tới đón. Nhưng Khả Họa chưa từng để ý.

Cô cất thiệp cưới vào ngăn kéo, không có ý định tham dự tiệc cưới, chỉ cần gửi phong bì mừng trước là được. Từ trước đến nay cô vốn không thích thân thiết với những người xung quanh.

Cô thầm cảm thấy may mắn vì đang làm việc tại một trường tư thục, lương không đến nỗi thấp. Nếu không, những chi phí hàng tháng chẳng khác nào một ngọn núi đè lên, có thể khiến người ta ngộp thở.

Sau đó, cô tra thử giá chai rượu vang đỏ tối qua trên mạng, rồi chuyển khoản cho Giang Đào ba mươi lăm nghìn qua WeChat. Tim cô như bị cắt một nhát.

Dù sao thì đây cũng là chuyện của riêng cô, đã làm phiền Giang Đào giúp đỡ rồi, nhất định không thể để anh ấy bỏ tiền ra nữa.

Giang Đào không nhận chuyển khoản mà chỉ gửi lại một tin nhắn. Khả Họa mở ra xem: "Tiền rượu là khách nhất quyết muốn trả."

Cô sững người. Lục Chi Chiến đã trả tiền sao?

Là không muốn nợ cô ân tình, hay là không muốn giúp cô điều tra tiếp?

Cô lại bất giác nhớ đến gương mặt của Lục Chi Chiến, và nụ hôn khiến cô đỏ mặt tim đập hôm qua. Thật sự quá ấn tượng, không thể gạt đi được.

Hôm nay, vì chấm bài thi nên cô tan làm muộn nửa tiếng. Vừa đến cổng trường, cô đã thấy một chiếc xe thể thao màu xám bạc đậu bên lề đường, một người đàn ông đeo kính râm đứng tựa vào xe.

Khả Họa suýt bật cười. Trời hôm nay âm u, lại là chiều muộn, đeo kính râm thế thì nhìn thấy đường kiểu gì?

Cô cúi đầu, đi lướt qua bên xe. Không ngờ, người đàn ông đeo kính râm kia lại huýt sáo với cô. Khả Họa không quay đầu, tiếp tục bước đi, mấy chuyện thế này với cô chẳng có gì lạ.

Không lâu sau, chiếc xe thể thao lướt ngang qua cô. Cô thấp thoáng thấy người ngồi trong xe là Lý Mỹ.

Vậy người đàn ông đó là vị hôn phu đi xe thể thao trong truyền thuyết sao?

Không nói đến chuyện gì khác, chỉ riêng việc dám huýt sáo với đồng nghiệp của vị hôn thê ngay trước cổng trường đã đủ thấy to gan. Đúng là người hiếm có khó tìm.

Về đến nhà, Khả Họa nấu ít cơm, làm món trứng xào cà chua và thịt xào nấm. Vừa ăn được một nửa, điện thoại reo, Giai Kỳ gọi tới.

“Khả Họa, cậu đang ở đâu vậy?”

“Mình còn ở đâu nữa, ngoài trường học với nhà thì còn đi đâu được.”

“Cậu không thể tìm một người đàn ông ra ngoài dạo phố, ăn tối dưới ánh nến, rồi cùng nhau thức trắng một đêm sao?”

Khả Họa mỉm cười: “Những ngày tốt đẹp như thế, để Giai Kỳ cậu tận hưởng đi, mình thì thà ngủ một giấc thật ngon còn hơn.”

“Ngủ gì mà ngủ, mau ra ngoài chơi đi. Hồi còn đi học mình không dám rủ cậu, giờ đi làm rồi, chẳng lẽ vẫn không thể?”

“Mình không giống cậu, vừa làm vừa chơi. Ngày mai mình còn phải đi dạy, làm thầy cô đó, hiểu không?”

“Vậy thì tối thứ Sáu đi, mình lái xe đến đón. Cậu không thể cứ sống như bà cụ được, phải năng động lên, làm gì thì làm, tốt nhất là tìm một anh trai đẹp trai, yêu đương lãng mạn, rồi kéo anh ta lên giường.”

Khả Họa đã quen với mấy lời lẽ kiểu này của Giai Kỳ: “Mấy anh đẹp trai cứ để Giai Kỳ hưởng thụ, mỗi ngày một người. Mình thì không kham nổi đâu.”

Thẩm Giai Kỳ mỉm cười nói: “Khả Họa, để mình nói cho cậu biết nhé, chiều thứ Sáu tan làm mình đến đón cậu, nói một là một, không bàn lui gì nữa.”

“Được rồi, biết rồi mà.”

Thẩm Giai Kỳ là người bạn duy nhất của cô ở Lâm Thị suốt bao năm qua.

Năm đó cô cùng mẹ chuyển đến Lâm Thị, cùng vào một trường cấp hai. Mẹ cô dạy Toán lớp 6, còn cô học lớp 8.

Vì Khả Họa cao, nên được xếp ngồi bàn cuối, bạn cùng bàn chính là Thẩm Giai Kỳ.

Khả Họa khi ấy đang trải qua biến cố lớn trong gia đình, tâm trạng rất tệ, thường ngày ít nói, trầm lặng. Trái lại, Thẩm Giai Kỳ là người hoạt bát, hay nói hay cười, suốt ngày lải nhải bên tai cô.

Hai người một động một tĩnh, lại sống hòa hợp vô cùng. Chính xác hơn là tuy không trò chuyện nhiều, nhưng cũng không có mâu thuẫn gì. Khả Họa luôn trầm mặc.

Gia cảnh của Thẩm Giai Kỳ không khá giả, cha mẹ là công nhân nhập cư, làm việc trong siêu thị gần trường và sống ở một khu tập thể cũ trong vùng.
« Chương TrướcChương Tiếp »