Nhưng ông ta không ngờ rằng phúc họa luôn song hành, thứ phúc mà ông ta khao khát lại đúc thành tai họa mà con gái phải gánh chịu.
Khả Họa bất giác nghĩ đến cha mình. Trước khi cha vào tù, cô luôn là công chúa nhỏ trong lòng bàn tay của ông ấy, là bảo bối ở trong tim. Cha cô rất yêu cô, điều đó không thể nghi ngờ.
Khoảng thời gian cô và mẹ sống trong căn nhà thuê ở Hải Thành, cuộc đời cô cũng gian nan vô cùng, thậm chí còn khó khăn hơn cả Trình Phi. Vấn đề lớn nhất là không có tiền, tiếp theo là bị chủ nợ bức ép.
Cô cũng từng giống như Trình Phi, mơ hồ và tuyệt vọng, đã từng tha thiết mong có ai đó đến cứu mình. Có lẽ vì thế mà bây giờ cô không sợ nguy hiểm, dứt khoát lao đi cứu Trình Phi.
Khi ấy, căn phòng thuê chỉ rộng hơn mười mét vuông, không đến mức bốn bế trống trơn nhưng cũng đủ gọi là nghèo túng khốn quẫn. Mẹ vốn là người dịu dàng yếu đuối, gặp khó khăn bất ngờ đã sớm tinh thần rối loạn. Chủ nợ thì hết người này đến người khác tìm tới, chút tài sản ít ỏi trên người cũng đã bị ép sạch.
Một buổi chiều tối, có hai người đàn ông xông vào nhà, hất tung cả mâm cơm tối của hai mẹ con lẫn chiếc bàn gỗ cũ kỹ xuống đất.
Mẹ ôm chặt Khả Họa, dựa sát vào tường, còn hai người đàn ông kia thì lục lọi khắp nơi nhưng chẳng tìm được gì.
“Nói! Tiền nhà các người đâu rồi?” Một người đàn ông quát hỏi mẹ.
“Tài sản của gia đình tôi đều đã bị tịch thu hết rồi.” Mẹ nói.
“Lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa! Mau lấy ra đây, vàng bạc trang sức, thẻ ngân hàng, đừng có giấu!”
“Các anh đến muộn rồi, chúng tôi chẳng còn gì cả. Nếu muốn tiền thì chỉ có thể vào tù hỏi chồng tôi.”
Nghe mẹ nói vậy, người kia lập tức lộ vẻ hung ác: “Chồng cô nợ chúng tôi mấy chục triệu, cô còn dám cứng miệng với tôi à!”
Anh ta vừa nói vừa tiến lại gần hai mẹ con, định ra tay đánh người. Người đàn ông còn lại vội gọi anh ta lại, liếc nhìn hai mẹ con rồi nói: “Đừng đánh vào mặt, họ vẫn còn dùng được.”
“Dùng được cái gì? Hai người đàn bà thế này thì bao giờ mới trả được tiền?”
“Người lớn thì chưa già, đứa nhỏ thì còn non, anh nói xem dùng vào việc gì?”
Tim mẹ thắt lại, ôm chặt con gái vào lòng.
“Anh Khải, làm vậy thất đức quá thì phải?”
“Cậu sợ thất đức thì đừng hòng lấy được tiền.”
Anh ta đã tính sẵn rồi, hôm nay lái một chiếc xe van gắn biển giả đến đây, đưa hai mẹ con ra ngoài, dưới danh nghĩa xuất khẩu lao động mà bán sang nước ngoài. Dù thế nào, một người cũng bán được mấy chục nghìn đô.
Khả Họa không ngốc. Dù còn nhỏ tuổi, cô vẫn nghe hiểu rõ ý đồ của họ. Nếu hôm nay để bọn họ thành công, sau này coi như không còn sống nữa.
Cô không ngừng tìm kiếm thứ gì đó có thể dùng làm vũ khí. Cô không thể trông cậy vào người mẹ với tính cách yếu mềm ấy, bảo bà ấy liều mạng với những gã đàn ông vạm vỡ kia thì đúng là chuyện cười.
Cô nghĩ mình cần một con dao, hoặc gϊếŧ kẻ địch, hoặc tự kết liễu.
Nhìn quanh một lúc, cuối cùng cô thấy một chiếc kéo, đặt trên thùng giấy cách đó hai bước, trong lòng không khỏi mừng rỡ.
Cô khẽ đẩy vòng tay của mẹ ra. Khi người đàn ông kia tiến sát lại, cô lập tức bật lên, bất ngờ tung một cú đá thẳng vào cằm đối phương. Anh ta ngã gục xuống đất, miệng sùi bọt mép.
Khả Họa nhanh chóng chộp lấy chiếc kéo, kề sát vào cổ anh ta.
Người đàn ông còn lại sững sờ, chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì anh Khải đã nằm dưới đất sùi bọt mép, còn cô bé kia thì cầm kéo chĩa thẳng vào động mạch cổ anh ta.
“Tốt nhất anh nên đưa anh ta đi bệnh viện, anh ta bị chấn động não rồi.” Khả Họa nhìn đối phương, lạnh lùng nói: “Nếu anh còn muốn bắt tôi và mẹ tôi, thì hoặc anh ta chết, hoặc tôi chết.”
Mẹ Khả Họa đã sợ đến ngây người. Bà ấy biết con gái mình học Taekwondo mười năm, nhưng không ngờ cô lại lợi hại đến vậy, một cú đá đã khiến người ta sùi bọt mép.