“Anh Trình, chúng tôi đã tìm được Trình Phi rồi.”
“Tìm được rồi à? Nó ở trường sao? Sao bây giờ các người mới gọi?”
Hiệu trưởng Ngô kiên nhẫn nói: “Hiện tại sức khỏe của Trình Phi không tốt, đang nằm viện, cần có người chăm sóc. Nếu anh có thời gian, tốt nhất nên quan tâm con bé nhiều hơn, cũng có thể hàn gắn lại tình cảm cha con.”
“Nó ở bệnh viện nào? Bị bệnh gì?”
“Ở Bệnh viện Số 1 thành phố, tình trạng cụ thể anh nên trực tiếp hỏi bác sĩ.”
“Tôi sẽ đến ngay. Phía nhà trường cũng cử người qua đó.”
Cúp máy, hiệu trưởng Ngô bất lực nhìn Khả Họa: “Khả Họa, cô đi cùng tôi nhé. Cô hiểu rõ tình hình hơn, Trình Phi cũng tin tưởng cô.”
Khả Họa cùng hiệu trưởng Ngô vội đến bệnh viện. Trình Phi vừa ăn trưa xong, đang nằm truyền dịch trên giường bệnh.
Thấy hiệu trưởng Ngô, Trình Phi có chút căng thẳng, cúi đầu không nói gì.
“Trình Phi, các cô vẫn quyết định báo cho cha em biết. Ông ấy cũng đã tìm em mấy ngày nay rồi, không thể để ông ấy lo lắng mãi.” Khả Họa nói.
“Ông ấy... Phản ứng thế nào?” Trình Phi hỏi.
“Ông ấy sẽ đến ngay. Cha vẫn rất quan tâm đến em.”
Mắt Trình Phi đỏ lên: “Ông ấy thật sự quan tâm em sao?”
Khả Họa vỗ nhẹ vai cô ấy: “Đợi cha em đến rồi, em nói chuyện cho đàng hoàng, đừng nổi nóng.”
Đang nói thì cha của Trình Phi xông vào phòng bệnh, vẻ mặt tức giận, chỉ thẳng vào Trình Phi mà mắng xối xả: “Mày còn biết xấu hổ không hả? Nhỏ như vậy đã ra ngoài lăng nhăng với đàn ông, bị bệnh cũng đáng đời!”
Giọng ông ta rất lớn, cả hành lang đều nghe thấy.
Khả Họa nhíu mày, vừa định lên tiếng thì Trình Phi đã khóc òa: “Tôi đáng đời đấy, không cần ông quan tâm!”
Cha của Trình Phi càng tức giận hơn, sải bước đến bên giường, giơ tay túm lấy cánh tay Trình Phi: “Hôm nay tao đánh chết mày!”
Hiệu trưởng Ngô nhất thời chưa kịp phản ứng, đứng sững bên cạnh. Khả Họa lập tức chắn trước mặt Trình Phi, nắm lấy tay ông ta rồi đẩy ông ta ra.
“Đây là bệnh viện, mọi người nhỏ tiếng lại, đừng để người khác chê cười.” Khả Họa nói.
Cha của Trình Phi hậm hực, chỉ vào Trình Phi: “Nói! Thằng đàn ông đó rốt cuộc là ai?”
Trình Phi ngược lại bình tĩnh hẳn, tựa vào đầu giường: “Là ai à? Ông là người rõ nhất còn gì!”
“Ý gì? Sao tao lại biết?”
“Người nhà họ Trương, ông không biết sao? Chẳng phải vì làm ăn mà ông luôn nịnh bợ họ à? Trương Thiên Tứ và Trương Thiên Dã, ông không quen sao? Chẳng phải chính ông còn bảo tôi gọi họ là anh trai à!”
Cha của Trình Phi sững người một lúc: “Là bọn họ à? Vậy rốt cuộc là Trương Thiên Tứ hay Trương Thiên Dã?” Ông ta nhìn Trình Phi.
Trình Phi bật khóc nức nở, kéo chăn trùm kín đầu.
Khả Họa nhìn là hiểu ngay, hai anh em đó vốn dĩ luôn cấu kết với nhau, đồng lõa làm điều xấu, chuyện gì cũng là hai người cùng làm.
Cha của Trình Phi nhất thời cứng họng, ngồi phịch xuống chiếc ghế phía sau.
Khả Họa kéo chăn của Trình Phi xuống: “Trình Phi, sức khỏe em không tốt, phải nghỉ ngơi cho đàng hoàng, cố gắng mau khỏe lại, không thể nghỉ học quá lâu. Đừng quên những gì cô đã nói với em, cách tốt nhất để thay đổi số phận chính là tự mình nỗ lực.”
Khả Họa và hiệu trưởng Ngô rời khỏi phòng bệnh, khép cửa lại.
Những chuyện tiếp theo, họ không thể giúp được nữa. Chỉ có thể để hai cha con tự mình giải quyết.
Trên đường quay về trường, Khả Họa không ngừng suy nghĩ, rốt cuộc thế nào mới gọi là tình cha con? Việc cha của Trình Phi không đủ quan tâm, không đủ yêu thương con gái là điều quá rõ ràng, ông ta thực sự không có tư cách làm cha.
Thế nhưng nỗi đau mà ông ta vừa thể hiện cũng không hề giả dối. Một người đàn ông ngoài bốn mươi, bị mấy câu chất vấn của con gái ép đến mức mặt mày tái mét, tay và môi đều run rẩy không ngừng.
Có lẽ ông ta chưa từng nghĩ rằng sự ích kỷ của mình lại có thể gây ra tổn thương lớn đến vậy cho con gái. Ông ta chỉ muốn sống tốt cuộc đời của mình, cưới một người phụ nữ trẻ trung xinh đẹp mà bản thân yêu thích, ông ta chỉ muốn làm thêm chút việc kinh doanh để tích lũy nhiều của cải hơn.