Đầu óc Khả Họa trống rỗng trong chốc lát. Điều cô không mong muốn nhất rốt cuộc vẫn xảy ra, không thể trông chờ may mắn.
“Bác sĩ, tình trạng này nên điều trị thế nào?”
“Trước mắt có thể nhập viện điều trị bảo tồn, nhưng nếu điều trị bảo tồn không hiệu quả thì chỉ còn cách phẫu thuật.”
Trình Phi ngồi trên ghế, cúi đầu khóc không ngừng.
Bác sĩ liếc nhìn Trình Phi, nhẹ giọng nói: “Nếu là quan hệ tìиɧ ɖu͙© không tự nguyện, tôi khuyên nên báo cảnh sát.” Nói xong lại nhìn Khả Họa.
“Bác sĩ, chúng tôi cứ làm thủ tục nhập viện trước đã. Những chuyện khác, tôi sẽ trao đổi thêm với em ấy.”
Bác sĩ viết giấy nhập viện, Khả Họa nhanh chóng giúp Trình Phi làm thủ tục.
Cô ngồi bên giường bệnh của Trình Phi: “Trình Phi, em có thể nói cho cô biết mấy ngày nay đã xảy ra chuyện gì không?”
Trình Phi không nói, chỉ rơi nước mắt.
“Bây giờ em đang bị bệnh, cô phải liên lạc với cha em.”
Vừa nói Khả Họa vừa cầm điện thoại lên.
“Đừng liên lạc với ông ấy.”
Khả Họa đặt điện thoại xuống, nhìn Trình Phi: “Tại sao? Ông ấy là người giám hộ hợp pháp của em mà.”
“Ông ấy biết chỉ có cãi vã ầm ĩ, làm mọi người không yên, ngoài ra chẳng giúp được gì.” Trình Phi nói.
“Nhưng có rất nhiều việc cô không thể tự quyết định thay em.”
Trình Phi im lặng một lúc rồi nói: “Cô đừng quan tâm nữa, em không nên sống trên đời này, chỉ khiến người khác phiền lòng.” Vừa nói cô ấy vừa nức nở.
Khả Họa đưa khăn giấy cho cô ấy: “Cô không nghĩ vậy. Sinh mệnh của mỗi người đều vĩ đại và tự do. Em có quyền lựa chọn cuộc đời và cuộc sống mình muốn. Không ai có thể ngăn cản em, điều em cần chỉ là đủ nỗ lực và dũng khí.”
“Nhưng cha mẹ em đều ghét bỏ em, không muốn em, cho rằng em là gánh nặng cuộc đời họ.”
“Nếu họ đã nghĩ như vậy, em càng phải sống thật tốt, sống thật rực rỡ, để họ hối hận vì đã từng khinh thường em.”
“Nhưng em đã bắt đầu tự hủy hoại bản thân rồi. Em chẳng có gì cả, ngay cả sự trong trắng của một cô gái cũng không còn.” Cô ấy kéo chăn che kín mặt.
Khả Họa nhẹ nhàng vỗ vỗ lên người cô ấy: “Cuộc đời em còn rất dài. Em có biết trên thế giới này có rất nhiều câu chuyện lội ngược dòng không? Có người từ thấp hèn vươn lên vĩ đại, từ khốn khó trở nên giàu có.”
“Thật sao?”
“Đương nhiên. Người sáng lập Huawei, ông Nhậm, em biết chứ? Hãy tìm đọc lý lịch của ông ấy. Rồi người sáng lập JD, ông Lưu, em cũng thử đọc câu chuyện khởi nghiệp của ông ấy. Cuộc đời không bao giờ bằng phẳng, quan trọng là em đối mặt với thất bại thế nào, và làm sao để khiến bản thân trở nên mạnh mẽ.”
Trình Phi nhẹ nhàng kéo chăn xuống: “Liệu còn có người thích em không?”
“Chắc chắn có. Nhưng trước hết, em phải trở thành phiên bản mà chính em yêu thích.”
Khả Họa trấn an được Trình Phi xong thì lại rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan. Chuyện như thế này vốn dĩ nên liên lạc với cha mẹ, để họ cùng con giải quyết, nhưng trước mắt Trình Phi lại vô cùng bài xích cha mẹ.
Khả Họa ở lại bệnh viện suốt một đêm, mệt mỏi rã rời. Sáng sớm hôm sau, cô về nhà thay quần áo rồi đến trường đi làm. Cô để lại cho Trình Phi một mảnh giấy, dặn nếu có việc thì gọi cho cô, tan làm cô sẽ quay lại thăm.
Đến trưa, Khả Họa tìm gặp hiệu trưởng Ngô, nói qua tình hình của Trình Phi, dĩ nhiên là lược bỏ đoạn mình đi KTV cứu người rồi đánh nhau.
Hiệu trưởng Ngô quyết định lập tức gọi điện cho cha của Trình Phi. Dù sao thì đứa trẻ đang nằm viện, cần có người chăm sóc, viện phí cũng không phải con số nhỏ, hơn nữa cha của Trình Phi chẳng phải cũng đang khắp nơi tìm cô ấy sao.
Hiệu trưởng Ngô gọi mấy lần đối phương mới bắt máy: “Anh Trình, có chuyện này...”
Chưa kịp nói hết, cha của Trình Phi đã cắt lời: “Tôi thật sự không tìm được Trình Phi, con bé này quá khó quản. Tôi sẽ liên lạc với mẹ nó, bảo cô ta đưa nó sang Mỹ.”