Chương 41: Họ có quan hệ gì

Hướng Thiên nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn gửi video cho Lục Chi Chiến.

“Anh Chiến, anh xem người phụ nữ này có giống người lần trước không?”

Hướng Thiên cố ý không nói rõ, chờ phản ứng của Lục Chi Chiến.

Lục Chi Chiến mở video, xem từ đầu đến cuối. Người phụ nữ này đúng là không chịu nghe lời khuyên, cuối cùng vẫn đi dây dưa với anh em nhà họ Trương. Nếu không phải hai người đàn ông cầm gậy sắt xuất hiện, hôm nay cô không chỉ không cứu được nữ sinh kia, mà ngay cả bản thân cũng sẽ bị kéo xuống nước.

Lục Chi Chiến chuyển tiếp video cho Tiêu Dật, không nói gì thêm.

Tiêu Dật xem xong thì hiểu ngay, anh Chiến muốn anh ta nắm bắt tình hình. Anh ta lập tức gọi điện cho Khương Khả Họa.

“Tiêu Dật, có chuyện gì sao?” Khả Họa hỏi.

“Cô Khương, bây giờ cô đang ở đâu?”

“Ở bệnh viện.”

“Cô bị thương rồi à?”

“Chỉ là vết thương nhỏ thôi. Có chuyện gì không?”

“Cô vẫn dính dáng tới hai anh em nhà họ Trương rồi sao?”

Khả Họa im lặng một chút: “Không còn cách nào khác, học sinh của tôi ở trong tay họ.”

“Cô cẩn thận hơn nhé, nếu có chuyện gì thì có thể nhờ anh Chiến giúp.”

Anh Chiến đã bảo mình tìm hiểu tình hình, chứng tỏ anh rất quan tâm tới cô Khương, xem ra là thật sự động lòng rồi.

Khả Họa không nói gì. Tiêu Dật đợi một lúc không nghe thấy câu trả lời thì cúp máy.

Tiêu Dật lại xem video một lần nữa, chụp hai ảnh hiện trường gửi ra ngoài, bảo người đi tra xem đó là KTV hay hội sở nào. Rất nhanh đã có tin hồi đáp, xác định là KTV Kim Bích.

Tiêu Dật cho người trích xuất camera giám sát trước cửa nhà hàng đối diện Kim Bích, có thể thấy rõ Khả Họa và nữ sinh kia lên chiếc xe SUV, mà người ngồi trên xe chính là Lâm Tử Hiên.

Anh ta có chút do dự, chuyện này rốt cuộc có nên nói cho anh Chiến biết hay không.

Chuyện của Khương Khả Họa, lúc thì anh Chiến sẽ hỏi tới, lúc lại bảo mặc kệ, khiến người đứng ra xử lý thay như anh ta vô cùng khó xử. Nhưng nếu không nói, lỡ một ngày nào đó cô Khương bị Lâm Tử Hiên cướp mất, chắc chắn anh Chiến lại đổ tội lên đầu anh ta.

Làm người đúng là quá khó.

Tiêu Dật sau khi tra rõ đầu đuôi câu chuyện, nhìn thời gian đã là mười một giờ đêm, nhưng vẫn gọi điện cho Lục Chi Chiến.

“Anh Chiến, hiện tại cô Khương đang ở bệnh viện, bị thương một chút, không nghiêm trọng.”

“Không nghiêm trọng sao lại vào bệnh viện?” Cô hình như không phải kiểu người yếu đuối như vậy.

“Có thể là vì cô bé học sinh kia.”

“Thế hai vệ sĩ đó là chuyện gì?”

“Tôi đã tra rồi, vệ sĩ là người của Lâm Tử Hiên.”

Lục Chi Chiến vừa nghe xon, trong lòng lập tức cảm thấy bực bội. Lần trước chẳng phải cô đã nói là không quen Lâm Tử Hiên sao? Không phải nói là không nhờ cậy người đàn ông nào khác sao? Vậy tại sao Lâm Tử Hiên lại có thể tùy tiện để vệ sĩ thân cận của mình cho cô dùng?

“Giữa họ có quan hệ đặc biệt gì không?” Giọng Lục Chi Chiến lạnh đi mấy phần.

“Tôi thấy họ chỉ là bạn bình thường, hoặc đơn giản là trùng hợp. Lâm Tử Hiên đưa họ tới bệnh viện rồi rời đi ngay, đến xe cũng không xuống.”

Lục Chi Chiến lại không nghĩ như vậy. Bản thân anh chưa bao giờ ra tay giúp đỡ người không liên quan. Ở điểm này, Lâm Tử Hiên và anh không khác nhau mấy. Họ đều là kiểu người càng đứng cao càng dễ bị chú ý, nên bình thường luôn rất cẩn trọng, tránh dây vào rắc rối.

Lục Chi Chiến không nói gì thêm, cúp máy. Bên này Tiêu Dật tự tiêu hóa cảm xúc của ông chủ, xem ra là không vui rồi.

Khả Họa đưa Trình Phi đi khám cấp cứu phụ khoa. Bác sĩ chỉ định siêu âm B, xét nghiệm máu, nướ© ŧıểυ... Khả Họa cùng cô bé làm xong tất cả các hạng mục kiểm tra rồi cùng quay trở lại phòng làm việc của bác sĩ.

“Cô bé có bạn trai không?” Bác sĩ hỏi.

Trình Phi không nói gì, Khả Họa lắc đầu.

“Cô bé đã từng quan hệ tìиɧ ɖu͙©. Đây là nguyên nhân gián tiếp gây đau bụng, còn nguyên nhân trực tiếp là vỡ hoàng thể buồng trứng.”