Khả Họa không nói thêm lời nào, kéo tay Trình Phi chạy thẳng ra cửa.
Trương Thiên Tứ lập tức lao tới, chộp lấy vai Khả Họa. Khả Họa dốc hết sức đẩy Trình Phi về phía hai người mặc vest, còn vai mình thì bị Trương Thiên Tứ túm mạnh một cái, áo bị xé toạc một mảng lớn, vai đau buốt dữ dội.
Trương Thiên Dã và Quách Kình cũng vây tới. Chưa kịp áp sát, Khả Họa xoay người bật lên, tung một cú đá thẳng vào ngực Quách Kình. Quách Kình nào ngờ Khả Họa lợi hại đến vậy, hoàn toàn không phòng bị, còn chưa kịp phản ứng đã ngã lăn xuống đất.
Khả Họa lập tức nhân cơ hội đó chạy ra ngoài.
Trương Thiên Dã ném chai rượu trong tay về phía Khả Họa, nhưng bị một vệ sĩ mặc vest lao tới, dùng gậy sắt đập vỡ. Mảnh thủy tinh và bia bắn tung tóe khắp nơi.
Dù đã chạy tới cửa, người Khả Họa vẫn dính không ít mảnh kính vỡ.
Hai người mặc vest là vệ sĩ của Lâm Tử Hiên, mỗi người cầm một cây gậy sắt dài một mét, chĩa về phía đám người trong phòng. Không ai dám manh động nữa. Trương Thiên Dã và Trương Thiên Tứ đều bị mảnh kính cứa trúng, chỉ có thể nhịn đau trơ mắt nhìn vệ sĩ và Khương Khả Họa rời đi.
Khả Họa kéo Trình Phi chạy ra khỏi KTV. Trước cửa đã đỗ sẵn một chiếc xe địa hình. Lâm Tử Hiên hạ kính xe, ra hiệu cho họ lên xe. Hai vệ sĩ thuần thục lên ngồi ở ghế lái và ghế phụ. Khả Họa và Trình Phi vội vàng ngồi vào hàng ghế sau.
Trình Phi nhìn Khương Khả Họa: “Cô Khương, tay cô chảy máu rồi.”
“Không sao.” Khả Họa lấy từ túi ra hai tờ khăn giấy, nhanh nhẹn quấn lên tay.
Lâm Tử Hiên từ đầu đến cuối không nói lời nào, chỉ nhìn Khương Khả Họa trước mắt. Ban đầu anh ta còn nghĩ một cô gái xinh đẹp như vậy hẳn sẽ yếu đuối, mong manh, nào ngờ cô chẳng hề yếu mềm, cũng chẳng nhu nhược, thậm chí còn có chút... Dũng mãnh.
“A Đại, đến bệnh viện.” Lâm Tử Hiên nói với vệ sĩ đang lái xe.
Đến bệnh viện, Khả Họa và Trình Phi xuống xe, lần nữa bày tỏ lời cảm ơn với Lâm Tử Hiên. Trước mắt đã không còn nguy hiểm gì, Lâm Tử Hiên dẫn theo hai vệ sĩ rời đi.
Khả Họa đưa Trình Phi đến khoa cấp cứu, mấy lần muốn nói lại thôi. Cô muốn hỏi tình trạng sức khỏe của Trình Phi, có bị hai anh em kia làm gì hay không, có cần kiểm tra để lưu lại chứng cứ không, nhưng những lời ấy lại khó mở miệng.
“Trình Phi, bụng em đỡ đau hơn chưa?” Khả Họa hỏi.
“Vẫn rất đau ạ.”
“Bắt đầu từ khi nào?”
“Tối qua.”
“Là đau bụng kinh hay nguyên nhân khác?”
Trình Phi cúi đầu: “Không phải kỳ kinh.”
“Vậy chúng ta làm một số kiểm tra nhé?”
Trình Phi do dự một chút rồi gật đầu.
Hai anh em nhà họ Trương lại nuốt cục tức, trong phòng bao đập phá loạn xạ. Những kẻ khác đến xem náo nhiệt thấy tình hình không ổn cũng lần lượt rời đi.
Lý Huy lấy đoạn video vừa quay trong phòng bao ra xem lại. Người phụ nữ kia càng nhìn càng thấy ngầu, ra đòn vừa chuẩn vừa độc, khí thế oai hùng, hiên ngang dứt khoát. Bao nhiêu năm nay, người có thể khiến anh em nhà họ Trương chịu thiệt quả thật không nhiều.
Anh ta gửi thẳng video vào nhóm chat toàn bạn bè thân thiết thường ngày.
“Anh em mau xem này, cô gái này thế này?”
“Đệt, dữ thật!”
“Ngon đấy, từ đâu ra vậy?”
“Loại phụ nữ này cậu đừng mơ, chắc chắn không khống chế nổi đâu.”
“Chuẩn, kiểu gì cũng bị đánh suốt.”
...
Hướng Thiên cũng ở trong nhóm này. Thấy mọi người bàn tán sôi nổi, anh ta cũng mở ra xem. Không xem thì thôi, vừa xem đã giật mình, người phụ nữ trong video lại chính là cô. Chẳng phải cô là giáo viên sao? Sao còn đi đánh nhau?
Anh ta lập tức gọi cho Lý Huy hỏi rõ tình hình. Lý Huy cũng không biết nhiều, chỉ biết hôm nay Trương Thiên Tứ và Trương Thiên Dã lập một ván cược, gọi bảy tám người đến chơi, ai thắng thì cô nữ sinh trung học hôm đó sẽ thuộc về người ấy. Nhưng giữa chừng người phụ nữ kia xuất hiện, lại dẫn theo hai vệ sĩ đưa người đi.