Chương 38: Canh giữ chặt chẽ

“Cách đây chưa tới hai cây số.”

Khả Họa vừa định xuống lầu, lại quay đầu nói với Lâm Tử Hiên: “Lúc nãy bọn họ mời tôi uống rượu, chính là ly trên tay họ.” Ý là: Anh tự xem mà xử lý.

Khóe môi Lâm Tử Hiên hơi cong lên: “Ừ.”

Anh ta biết ngay mà, cô đâu có hiền lành đến vậy.

“Cô định đi Kim Bích à?”

“Ừ.”

“Chỗ đó không phải khách sạn tiệc cưới lần trước, đánh người ở đó rất khó thoát thân.”

Khả Họa do dự nhìn anh ta: “Vậy làm thế nào mới có thể thoát thân?”

Lâm Tử Hiên khẽ cười, xem ra cô lại định dùng bạo lực giải quyết rồi: “Để tôi đi cùng cô.”

Anh ta nhìn hai người kia, rồi nhìn ly rượu: “Ly rượu này, hai người mỗi người uống một nửa, uống thay cô ấy.”

Hai người đàn ông nhìn nhau, rượu này uống xong thì chẳng dễ chịu gì, bên trong có pha chất gây ảo giác. Nhưng cậu Lâm đã bảo uống, ai dám không uống chứ.

Lâm Tử Hiên trông ôn hòa nho nhã, như một công tử nhà giàu thanh cao, không vướng bụi trần. Thế nhưng những người dưới trướng anh ta kẻ nào kẻ nấy đều hung hãn tàn nhẫn. Huống hồ gia thế của anh ta ở Lâm thị cũng thuộc hàng số một số hai, ngoài cậu chủ nhà họ Lục kia ra, còn ai dám tranh phong với anh ta.

Hôm nay hoặc là họ tự uống, hoặc là bị người khác ép uống, kết quả chỉ có một, rượu vẫn phải vào bụng. Chỉ trách mình xui xẻo, hôm nay lại đυ.ng trúng anh ta.

Lâm Tử Hiên xoay người rời khỏi quán bar, Khả Họa đang đứng đợi anh ta trước cửa.

“Anh Lâm, cảm ơn anh.”

“Ừ.”

“Tôi tự đi Kim Bích được rồi, anh bận rộn như vậy, tôi không dám làm phiền thêm.”

Hôm nay Lâm Tử Hiên chỉ đến bar gặp một người bạn, vốn cũng không định ở lại lâu, anh ta không thích những nơi như thế này.

“Người cô định tìm là em gái cô à?” Anh ta hỏi Khả Họa.

Khả Họa sững người, xem ra người này vừa rồi cũng nghe lén không ít.

“Là học sinh của tôi, đang học lớp 11.”

Lâm Tử Hiên gật đầu, thì ra cô là giáo viên.

“Đi thôi, coi như tôi làm chút việc thiện.”

Khả Họa theo anh ta ra bãi đậu xe, anh ta lái một chiếc xe thể thao màu xám đậm, nhìn là biết giá trị không nhỏ.

“Sao học sinh của cô lại dính dáng đến anh em nhà họ Trương?”

“Cha mẹ em ấy ly hôn, mẹ ra nước ngoài, cha tái hôn, nên em ấy sống một mình. Còn quen hai người đó thế nào thì tôi cũng không rõ.”

“Anh em nhà họ Trương không phải hạng tốt đẹp gì, cô vẫn nên tránh xa họ.”

“Oan gia ngõ hẹp, muốn tránh cũng tránh không nổi.” Khả Họa vừa nói vừa nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Cô đâu có muốn dây vào họ, chỉ là không tránh được mà thôi.

Đến Kim Bích, Lâm Tử Hiên gọi một cuộc điện thoại, một người đàn ông trung niên vội vã từ trong sảnh ra đón: “Cậu Lâm, hôm nay anh ghé thăm, mời vào trong.”

Lâm Tử Hiên gật đầu: “Cặp song sinh nhà họ Trương có ở đây không?”

“Họ đang ở phòng số 9.”

“Trong đó đông người không?”

“Bảy tám người, còn có một cô gái.”

“Có thể đưa cô gái đó ra được không?”

“Chuyện này...”

“Khó à?”

“Để tôi tìm người thử xem.”

Khả Họa đoán người này chính là ông chủ KTV Kim Bích, không ngờ lại khúm núm đến vậy.

Lâm Tử Hiên và Khả Họa không vào trong, chỉ đứng gần cửa chờ tin.

Khả Họa sớm đã nhận ra cậu Lâm này không tầm thường. Có anh ta giúp đỡ, dù sao cũng thuận lợi hơn.

Một lát sau, ông chủ lại đi ra: “Cậu Lâm, cô gái đó bị họ canh rất chặt, không đưa ra được.”

Khả Họa sốt ruột: “Canh chặt? Cô gái đó có bị thương không?”

“Chuyện này... Nhìn không ra.”

Lâm Tử Hiên liếc Khả Họa một cái, không nói gì.

Anh em nhà họ Trương nổi tiếng là khốn nạn không ai bằng. Cha họ hơn bốn mươi tuổi mới dùng thụ tinh ống nghiệm, tìm người mang thai hộ, bỏ ra năm mươi vạn để sinh ra hai người họ. Cả ngày coi như tổ tông, nuôi nấng trong nhung lụa, ai ngờ lớn lên lại thành lưu manh.

Với thủ đoạn của bọn họ, sao có thể chỉ là vết thương bên ngoài. Khả Họa không hiểu những chuyện này, cô nhìn Lâm Tử Hiên: “Để tôi vào thử.”