Chương 37: Ly rượu có vấn đề

Quán này là một nam ca sĩ đầu trọc đang hát, giọng khàn khàn, mang phong cách rock mạnh mẽ.

Khả Họa lại đi một vòng dưới lầu, không thấy người, rồi lên tầng trên xem, vẫn không có Trình Phi. Xem ra phải đổi quán khác tiếp tục tìm.

Cô vừa định xuống lầu thì có một người đàn ông đi tới đối diện, tay cầm ly rượu: “Người đẹp, đi rồi à?”

Khả Họa liếc anh ta một cái rồi quay đi chỗ khác, chẳng buồn để ý. Cô lách qua anh ta đi xuống cầu thang, mới đi được hai bước thì ở khúc cua cầu thang lại xuất hiện một người đàn ông khác, hai tay đút túi, cười xấu xa nhìn cô.

“Người đẹp, đi một mình à? Mới tới đã đi rồi sao?”

Khả Họa định nghiêng người đi qua, nhưng anh ta lập tức lùi một bước, chặn ngay trước mặt cô.

“Anh muốn làm gì?” Khả Họa trừng mắt nhìn anh ta.

“Không làm gì cả, chỉ muốn làm quen thôi.”

“Không rảnh, tránh ra!”

“Đừng giận chứ. Tôi thấy cô đi lên đi xuống, đang tìm người à?”

Khả Họa lại quan sát anh ta một chút, hơn hai mươi tuổi, tóc dựng kiểu mào gà, tai còn đeo khuyên.

“Đúng là đang tìm người, rất bận, nên phiền anh tránh ra.” Khả Họa nói.

Người đàn ông cầm ly rượu trên lầu cũng đi xuống, đứng phía sau cô: “Gấp thế làm gì? Cô tìm ai, chúng tôi giúp cho.”

Khả Họa quay đầu nhìn anh ta một cái, cô bị kẹp trước sau rồi sao?

“Người tôi tìm các anh không quen đâu, làm phiền tránh ra.”

“Chưa nói sao biết chúng tôi không quen? Nói thử xem.”

Khả Họa do dự một chút. Những người này ngày ngày lăn lộn ở chỗ như thế này, biết đâu thật sự quen, nói ra cũng chẳng sao.

“Trương Thiên Tứ, Trương Thiên Dã.”

Hai người kia nhìn nhau, gã đeo khuyên hỏi: “Cô tìm họ làm gì?”

Khả Họa nghĩ một chút: “Em gái tôi bị họ dẫn đi. Anh quen họ à?”

Người cầm ly rượu cười cười: “Anh em nhà họ Trương trước giờ thích chơi trò ba người. Em gái cô chắc hẳn rất xinh, dù sao chị gái đã đẹp thế này.”

“Rốt cuộc các anh có biết họ ở đâu không?”

“Tất nhiên là biết. Cô uống ly rượu này, chúng tôi dẫn cô đi tìm.” Vừa nói, anh ta vừa đưa ly rượu tới trước mặt Khả Họa.

Khả Họa đâu có ngu mà uống rượu người lạ đưa: “Tôi còn có việc, phiền tránh ra, nếu không tôi báo cảnh sát.”

“Báo cảnh sát?” Người cầm ly cười nói: “Chúng tôi có làm gì cô đâu.”

“Làm ơn tránh ra.”

Gã đeo khuyên vỗ vỗ đùi, cười nói: “Chân tôi đau, không đi được, ngồi nghỉ chút đã. Hay cô xoa bóp chân cho tôi, đợi hết đau tôi sẽ tránh.”

Khả Họa lười nói thêm, vừa định đá cho anh ta một cú thì nghe có người lên tiếng: “Lại gặp rồi, đúng là trùng hợp.”

Khả Họa nhìn lên, thì ra là Lâm Tử Hiên. Anh ta từ trên lầu đi xuống, nhìn hai người đàn ông bên cạnh: “Các anh cũng ở đây à?”

Hai người kia thấy Lâm Tử Hiên vội vàng gật đầu, gọi một tiếng “cậu Lâm”, rồi đứng ngay ngắn sang một bên, vẻ lưu manh lập tức biến mất không còn tăm hơi.

“Cô không sao chứ?” Anh ta hỏi Khả Họa.

“Không sao.” Thì ra anh ta họ Lâm.

Anh ta lại liếc nhìn hai người kia: “Các anh đang nói chuyện gì?”

Khả Họa nhìn ra được, hai người đó rất sợ anh ta, đến thở mạnh cũng không dám.

“Cô gái này đang tìm người, chỉ nói vài câu thôi.” Người cầm ly rượu đáp.

Khả Họa lười tranh cãi với anh ta: “Vừa rồi anh nói biết họ ở đâu?”

Người kia nhìn cô một cái, nhưng không trả lời.

Lâm Tử Hiên nhìn sang Khả Họa: “Cô đang tìm ai?”

“Trương Thiên Tứ, Trương Thiên Dã.” Khả Họa nói.

“Cô... Tìm họ?” Lâm Tử Hiên nghi hoặc nhìn cô.

“Chính xác hơn là tìm cô gái bị họ dẫn đi.”

Lâm Tử Hiên quay sang hỏi hai người kia: “Hai anh biết anh em nhà họ Trương đang ở đâu không?”

“Dạo này anh em nhà họ Trương chơi ở KTV Kim Bích. Quả thật có dẫn theo một cô bé, nghe nói tối nay họ tổ chức một ván cược, ai thắng thì cô bé đó thuộc về người đó.”

Khả Họa nghe xong thì lập tức sốt ruột: “Kim Bích ở đâu?”