Chương 36: Tìm Trình Phi

Hiệu trưởng Ngô trực tiếp gọi điện cho cha của Trình Phi, đến cuộc gọi thứ năm đối phương mới bắt máy.

“Anh Trình, Trình Phi nghỉ học không phép từ thứ Sáu, hôm nay cũng không đến trường, xin hỏi anh có biết chuyện này không?” Hiệu trưởng hỏi.

“Tôi không rõ lắm, nó không muốn sống chung với tôi, tự ở một mình.”

Khả Họa nhìn hiệu trưởng, hiệu trưởng tiếp tục nói: “Em ấy vẫn là trẻ vị thành niên, cần phải có người giám hộ.”

“Tôi đâu có nói là không quản nó. Là nó không chịu ở cùng chúng tôi, nhất quyết ở căn nhà cũ, tôi đã thuê một người giúp việc chăm sóc nó rồi.”

“Vậy mấy ngày nay buổi tối Trình Phi có về nhà không?”

“Cái này tôi không rõ, để tôi hỏi người giúp việc.”

“Anh Trình, nếu Trình Phi thật sự không về nhà, lại không liên lạc được, phía nhà trường kiến nghị báo cảnh sát sớm. Dù sao em ấy là con gái, một mình ở ngoài rất nguy hiểm.”

“Báo cảnh sát cái gì, có gì mà làm ầm ĩ thế? Đợi tôi hỏi rõ rồi hãy nói.”

Ông ta tức tối cúp máy.

Khả Họa tức giận vỗ mạnh tay xuống bàn. Hiệu trưởng Ngô vỗ nhẹ vai cô: “Đừng vội, chờ anh ta hỏi cho rõ đã.”

Hiệu trưởng Ngô đã hơn năm mươi tuổi, là một nữ hiệu trưởng có nhiều năm kinh nghiệm quản lý. Làm việc mấy chục năm, bà ấy đã gặp đủ loại phụ huynh, những người vô trách nhiệm như vậy cũng chẳng phải hiếm.

“Khả Họa, chuyện này vẫn phải lấy ý kiến của người giám hộ làm chính. Phía nhà trường chỉ có thể cố gắng hỗ trợ. Không thể tùy tiện báo cảnh sát, nếu không phụ huynh làm lớn chuyện, sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của trường.”

Khả Họa gật đầu.

Điện thoại của cha Trình Phi gọi lại.

“Người giúp việc nói từ thứ Năm đến nay Trình Phi vẫn chưa về nhà.”

“Vậy anh dự định thế nào? Báo cảnh sát chứ?” Hiệu trưởng Ngô hỏi.

“Để tôi tự nghĩ cách tìm nó trước đã. Chuyện này trường các cô cũng có trách nhiệm.”

Khả Họa thật sự không chịu nổi nữa: “Anh Trình, Trình Phi tự rời khỏi cổng trường sau giờ tan học hôm thứ Năm. Trường có camera giám sát, thời gian sau giờ tan học là trách nhiệm của người giám hộ theo quy định pháp luật.”

Hiệu trưởng Ngô vội vàng tiếp lời: “Anh Trình, việc cấp bách lúc này là phải tìm được Trình Phi trước đã.”

Đối phương không nói thêm lời nào, lại cúp máy.

Khả Họa trở về lớp, ngồi cùng học sinh tự học. Trong lòng vẫn không thể buông bỏ chuyện của Trình Phi.

Tan làm, cô gọi điện cho Thẩm Giai Kỳ.

“Giai Kỳ, cậu có biết mấy cậu ấm nhà giàu thường hay đi chơi ở đâu không?”

“Gì thế? Cậu định đi tìm một anh công tử nhà giàu để chơi à?”

“Đừng đùa nữa, nói nhanh đi, có việc nghiêm túc.” Khả Họa nói.

“Thường là bar, KTV, khách sạn, hội sở.... Có chuyện gì vậy?”

“Có một nữ sinh, có thể đã đi vào con đường sai lầm.”

“Bị mấy cậu ấm lừa đi à?”

“Có khả năng.”

“Thế cậu quan tâm làm gì? Cha mẹ nó đâu?” Giai Kỳ hỏi.

“Cha mẹ ly hôn rồi, mỗi người một cuộc sống mới, chẳng ai quản con bé.”

“Đúng là cha mẹ khốn nạn.”

“Cậu biết quán bar nào đông khách không?”

“Phố bar đường Nam Sơn. Cậu không định tìm từng quán một đấy chứ?”

“Cậu còn cách nào tốt hơn không?”

“Không có.”

Khả Họa cúp điện thoại, thẳng tiến về đường Nam Sơn.

Đôi khi những phương pháp nguyên thủy nhất lại là hiệu quả nhất, ví dụ như hỏi thăm để tìm người.

Khả Họa bước vào quán bar đầu tiên. Ánh đèn mờ ảo, tầng một có một sân khấu tròn, một nữ ca sĩ đang hát bài [Thế giới này nhiều người đến thế] của Mạc Văn Úy.

Tên bài hát thật đúng hoàn cảnh, người quá đông, quả thật rất khó tìm.

Cô đi một vòng dưới lầu, không thấy bóng dáng Trình Phi, ngược lại còn có mấy người cười cợt huýt sáo trêu ghẹo cô.

Cô quay người lên tầng hai. Trên này toàn là các bàn sofa, từng nhóm nhỏ ngồi trong ánh đèn tối mờ, cười nói rôm rả, thân mật tình tứ.

Khả Họa đi một vòng vẫn không thấy Trình Phi, quay xuống lầu, sang quán bar thứ hai.

Các quán bar trang trí đều na ná nhau, chỉ khác ở phong cách ca sĩ trên sân khấu.