“Cô Khương, có chuyện gì sao?”
“Anh có quen Trương Thiên Tứ và Trương Thiên Dã không?”
“Có nghe qua, sao vậy? Họ gây phiền phức cho cô à?”
“Không phải. Trong lớp tôi có một nữ sinh hôm nay không đến lớp, cũng không liên lạc được. Hôm qua tan học, hình như là bị họ đón đi. Tôi muốn hỏi xem anh có biết bình thường họ hay xuất hiện ở đâu không, để tôi đi tìm.”
Tiêu Dật nghe xong, thầm nghĩ người phụ nữ này gan cũng thật lớn. Hai tên đó không tìm đến cô đã là may, vậy mà cô còn chủ động đưa mình đến tận cửa.
“Chuyện này cô đã nói với anh Chiến chưa?” Tiêu Dật hỏi.
“Tôi chỉ muốn hỏi xem họ thường xuất hiện ở đâu, không cần anh ấy giúp.”
“Được rồi, lát nữa tôi gọi lại cho cô.”
Tiêu Dật cúp máy, gõ cửa bước vào văn phòng tổng giám đốc.
Lục Chi Chiến liếc anh ta một cái, tiếp tục xem tài liệu: “Có chuyện gì?”
“Anh Chiến, cô Khương muốn đi tìm anh em nhà họ Trương.”
Lục Chi Chiến cau mày: “Sao cậu biết?”
“Cô ấy gọi điện hỏi tôi địa điểm thường lui tới của hai anh em đó.”
“Cô ấy tìm họ làm gì? Lại muốn đánh thêm một trận nữa à?”
Tiêu Dật cười cười, xem ra anh Chiến cũng học được cách châm biếm rồi...
“Hình như học sinh của cô ấy bị hai anh em đó dụ đi, mà cô ấy lại là một giáo viên rất có trách nhiệm.”
“Không biết lượng sức mình, còn tưởng mấy đường quyền mèo quào của cô ấy lợi hại lắm sao.”
“Vậy tôi nên giúp hay... Không giúp?” Tiêu Dật vừa hỏi vừa nhìn Lục Chi Chiến. Người phụ nữ này là của anh Chiến, chuyện của cô, anh ta quan tâm cũng không ổn mà không quan tâm cũng không xong.
“Trước tiên kiểm tra xem học sinh mà cô ấy tìm có đang ở chỗ anh em nhà họ Trương hay không, rồi hãy nói tiếp.”
“Vâng.”
Tiêu Dật ra ngoài gọi mấy cuộc điện thoại, rất nhanh đã có tin tức.
“Anh Chiến, tối qua bọn họ đúng là có dẫn một cô gái đến quán bar, rất có khả năng chính là nữ sinh đó. Tôi còn tra được cả lịch sử mở phòng của Trương Thiên Tứ.”
Ngón tay Lục Chi Chiến khẽ gõ hai cái lên mặt bàn: “Nói với Khương Khả Họa, bảo cô ấy bớt lo chuyện bao đồng. Đi bar thì không thể là bị trói đi, nếu là cô bé đó tự nguyện theo họ chơi bời, thì không ai giúp được đâu.”
Tiêu Dật nhìn Lục Chi Chiến, muốn nói lại thôi. Anh ta cảm thấy cô giáo Khương này không phải là người dễ dàng bị khuyên lui.
Tiêu Dật gọi lại cho Khương Khả Họa.
“Cô Khương, tôi đã hỏi thăm rồi, tối qua đúng là có một cô gái đi bar cùng anh em nhà họ Trương, nhưng không chắc có phải là học sinh của cô hay không.”
“Quán bar nào?” Khả Họa hỏi.
Tiêu Dật im lặng một lúc: “Khả năng rất lớn là cô bé đó tự nguyện. Cô đừng đi trêu chọc anh em nhà họ Trương nữa. Với lại lần trước cô ra tay với họ, họ cũng đang chờ cơ hội trả thù, cô vẫn nên cẩn thận thì hơn.”
Khả Họa trầm mặc một lát: “Tôi biết rồi, cảm ơn anh.”
Thứ Bảy, Tiêu Dật đón Khương Khả Họa, lần nữa lên đường đến Hải Thành.
Khả Họa vẫn ngồi ở hàng ghế sau, nghiêng đầu ngắm nhìn phong cảnh dọc đường. Tiêu Dật cảm thấy bầu không khí yên tĩnh như vậy cũng khá tốt, dù sao giữa họ cũng chẳng có gì để nói.
“Tiêu Dật, tên đầy đủ của anh ấy là gì?” Khả Họa khẽ hỏi.
Tiêu Dật suy nghĩ một chút: “Cô đang nói đến anh Chiến sao?”
“Ừm.”
Tiêu Dật thật không ngờ, hai người này đã gặp nhau trong khách sạn đến hai lần rồi, vậy mà cô vẫn còn không biết tên đối phương. Trái tim cô cũng thật là lớn.
“Lục Chi Chiến.”
“Cảm ơn.”
Một lúc sau, Khả Họa lại hỏi: “Tình hình phạm tội của cha tôi, anh có biết không?” Rồi cô bổ sung thêm: “Khương Hoài chính là cha tôi.”
“Chủ yếu là lừa đảo vay vốn ngân hàng và huy động vốn trái phép, số tiền rất lớn.”
Tim Khả Họa vô thức thắt lại. Cha cần nhiều tiền như vậy để làm gì? Vừa lừa vay ngân hàng vừa huy động vốn trái phép, vậy số tiền đó rốt cuộc đã dùng vào đâu? Mẹ có biết chuyện này không?